Di Thân Vương Lý Li ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế thêu nhỏ trong Từ Thọ Cung, mở to đôi mắt mèo xinh đẹp vừa tròn vừa lớn, nhìn những bức họa lần lượt được triển khai trước mặt giống như đèn kéo quân.
Thần sắc hắn hơi ngây ra, tựa như hồn đã phiêu du tận đâu, chẳng biết tung tích.
Hắn không khỏi giật giật khóe miệng.
Những bức tranh sĩ nữ theo trường phái trừu tượng này có đường nét mềm mại, chú trọng sự liền mạch lưu loát. Chỉ vài nét bút đơn giản đã có thể phác họa ra những thần thái khác nhau của nữ tử, hoặc phiền muộn, hoặc điềm tĩnh, hoặc vui sướng... Chỉ xét riêng kỹ nghệ hội họa, những họa sĩ này quả thực được xưng là nhất tuyệt.
(Tranh sĩ nữ là dòng tranh vẽ chân dung hoặc vóc dáng người con gái, phụ nữ.)
Nhưng mà, trường phái tranh trừu tượng rốt cuộc không phải trường phái tả thực. Tất cả mỹ nhân đều có khuôn mặt trái xoan, mày lá liễu, mũi thanh tú, miệng anh đào... Đều là những tiêu chuẩn thống nhất, khác biệt duy nhất chỉ nằm ở mức độ đậm nhạt khi miêu tả.
Cho dù trên mặt có nốt ruồi, cũng chỉ giữ lại những nốt ruồi mỹ nhân có tác dụng tăng thêm vẻ đẹp, hoặc lệ chí khiến người ta thương tiếc. Còn những đặc điểm hình dáng khác thì hoàn toàn không có.
À, còn phải có một chiếc váy tiên tung bay dù không có gió, kết hợp với những kiểu búi tóc mà mỗi người yêu thích, hoặc lười biếng, hoặc hoạt bát, hoặc hoa lệ. Đó chính là một bức chân dung sĩ nữ hoàn chỉnh của thời đại này.
Thấy Lý Li hồi lâu không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào bức họa, đôi mắt Thái hậu lập tức sáng lên. Bà ra hiệu cho thái giám đang chuẩn bị thu hồi bức họa để mở bức tiếp theo dừng lại, sau đó đầy mong đợi hỏi tiểu nhi tử:
"Con thích người này?"
Lúc này, một nữ tử cung trang diễm lệ ngồi bên cạnh Thái hậu, cầm chiếc khăn thêu hoa văn cẩm tú nhẹ nhàng chấm khóe môi, nhướng đôi mắt phượng, trêu chọc nói:
"Nhìn là biết một mỹ nhân kiều tiếu hiếm có, A Li quả nhiên có mắt nhìn."
Thái hậu nghe vậy liên tục gật đầu, nụ cười không sao giấu được vẻ hài lòng, thuận miệng khen:
"Đúng vậy, liếc mắt một cái đã chọn ra người xinh đẹp nhất. Đây chính là cô nương nhà mẹ đẻ của Quý phi."
Lý Li cảm thấy khó hiểu, chỉ vào đống tranh nói:
"Những người này có gì khác nhau sao? Chẳng phải đều được khắc ra từ cùng một khuôn mẫu à?"
Thái hậu giận liếc hắn một cái: "Lại nói mê sảng."
Thế là Lý Li tiện tay lấy hai bức họa từ trong tay thái giám, che đi y phục và kiểu tóc của nữ tử bên trên. Hắn cũng không tranh luận với Thái hậu về chuyện ép hắn thành thân, mà đưa hai bức tranh đến trước mặt nữ tử cung trang, nghiêm túc hỏi:
"Tiểu tẩu tẩu, tẩu nhìn ra được hai người này là ai sao?"
Chu Quý phi nhéo khăn liếc qua một cái, sau đó cười nói:
"Bên trái là nữ nhi của Yên Lăng Hầu gia, bên phải là cô nương nhà Hình Bộ thị lang."
Lý Li vừa nghe, lập tức trợn to mắt:
"Như vậy mà cũng nhìn ra được?"
Hắn nghĩ ngợi một lát, quay đầu lại tùy tiện lấy thêm hai bức họa. Cũng che đi thứ duy nhất có thể phân biệt là y phục và kiểu tóc, rồi hỏi Chu Quý phi:
"Vậy hai người này thì sao?"
Chu Quý phi chỉ tùy ý nhìn một cái, giơ ngón tay sơn móng đỏ tươi lên, nói:
"Bên trái là nữ nhi nhà Hộ Bộ Thượng thư, bên phải là tiểu thiên kim nhà Lâm tướng quân."
Trên mặt Lý Li tràn đầy vẻ không thể tin nổi, không khỏi sùng bái nói:
"Tiểu tẩu tẩu, tẩu thật lợi hại. Tẩu chỉ dựa vào những thứ này mà cũng nhìn ra được! Sao ta lại cảm thấy chẳng có chút khác biệt nào vậy?"
Nhưng lời vừa nói ra, Chu Quý phi lập tức bật cười ha ha, trách yêu:
"Đúng là một tiểu ngốc tử! Đệ che y phục và tóc của người ta, nhưng đâu có che tên!"
Nàng vừa nói xong, nhìn thấy vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ của Lý Li thì càng cười vui vẻ hơn. Đôi mắt phượng ánh lên làn nước, quyến rũ động lòng người, khiến cả căn phòng đầy ánh hoa trong Từ Thọ Cung cũng phải ảm đạm thất sắc trước nụ cười của Chu Quý phi.
Lý Li nhìn đến ngẩn ngơ, sau đó cười hì hì nói:
"Tiểu tẩu tẩu thật là đẹp. Nếu ta thích nữ tử, đời này e rằng sẽ phải mắc bệnh tương tư mất. Trên đời này, biết đi đâu tìm được người đẹp như tiểu tẩu tẩu chứ?"
Lời này của Lý Li có phần tùy tiện và làm càn, nhưng Chu Quý phi lại chẳng hề tức giận. Ngược lại còn đưa tay véo véo khuôn mặt hắn, trách yêu:
"Cái miệng này, trên đời này đúng là chẳng ai ngọt bằng đệ. Theo ta thấy, A Li nhà chúng ta mới là người đẹp nhất. Nhìn phong tư mặt mày này đi, những cô nương kia chẳng có ai xứng với đệ cả! Thái hậu, người nói có phải không?"
Không đợi Thái hậu lên tiếng, Lý Li đã vội vàng gật đầu không ngừng như giã tỏi, rất có dáng vẻ gặp được tri kỷ mà cảm khái:
"Vẫn là tiểu tẩu tẩu hiểu ta nhất. Mẫu hậu, họ đều chẳng đẹp bằng ta. Các nàng đứng bên cạnh ta chẳng phải sẽ tự ti sao? Lỡ như uất ức mà chết, chẳng phải lại thành lỗi của ta?"
Nói đến đây, Lý Li chắp hai tay trước ngực, vẻ mặt từ bi lẩm nhẩm:
"A Di Đà Phật, loại chuyện sát sinh này A Li vẫn không nên làm thì hơn. Cứ để ta cô phương tự thưởng, một mình mỹ lệ là được."
Nói xong, hắn nháy mắt với Chu Quý phi:
"Đúng không, tiểu tẩu tẩu?"
Nếu nói thứ Lý Li có thể đem ra khoe khoang nhất trong đời này là gì, vậy thì chính là gương mặt của hắn.
Đẹp.
Cái đẹp này không phải kiểu đẹp khiến người ta không phân biệt được nam nữ, mà là đẹp vừa đúng mức.
Từ ngũ quan đến đường nét khuôn mặt, rồi cả lúm đồng tiền khi cười, mỗi một chỗ đều vừa vặn đến hoàn mỹ. Đó là vẻ tuấn tú không thể nào dùng công sức điêu khắc tỉ mỉ mà tạo ra được, nhất định phải là vẻ đẹp tự nhiên trời sinh.
Đặc biệt có linh khí nhất chính là đôi mắt kia, giống như một chú mèo con. Khi mở to thì vô tội trong sáng, khi nheo lại lại ẩn chứa vẻ giảo hoạt, khiến người ta không sao nhìn thấu.
Bởi vậy, cho dù danh tiếng ăn chơi trác táng của Di Thân Vương Lý Li đã nổi tiếng thiên hạ, suốt ngày chơi bời lêu lổng, chẳng làm nên trò trống gì. Số người muốn gả cho hắn vẫn cuồn cuộn không dứt.
Không vì gì khác, chỉ dựa vào gương mặt ấy.
Chu Quý phi chỉ lo che miệng cười. Nhưng những lời hỗn trướng này lọt vào tai Thái hậu lại khiến bà tức giận, dùng sức chọc lên trán Lý Li:
"Cưới vợ phải cưới người hiền, có dung mạo đương nhiên là tốt, không có cũng chẳng bắt buộc. Con sắp 20 tuổi rồi, cũng nên cưới vợ sinh con. Chẳng lẽ không tìm được người xinh đẹp thì con định cứ mãi đánh quang côn hay sao?"
"Ai da, nương của con ơi, đừng chọc nữa! Con đâu có nói không thành thân!"
Lý Li ôm đầu xin tha.
"Ừm?"
"Cái đó…Con thích nam nhân cũng được, chỉ cần hắn đồng ý, lập tức có thể thành thân!"
Nói đến đây, sắc mặt Lý Li vậy mà hơi đỏ lên. Mang theo chút ngượng ngùng, hắn lại bổ sung một câu:
"Con gả thấp cũng được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
