Phục Thiên Lâm cũng không lấy đó làm khó chịu, ngược lại còn tiếp tục cười nói:
“Huynh và ta dù sao cũng là sư huynh đệ. Sư huynh không nâng đỡ tiểu đệ thì thôi, sao lại lạnh nhạt đến mức ấy? Trước mặt người ngoài, chẳng phải sẽ khiến người ta chê cười hay sao?”
Miệng thì nói là sư huynh đệ tình thâm, nhưng trong giọng điệu của hắn lại chẳng có chút ý tứ nào gọi là ‘huynh hữu đệ cung’.
Thấy Giang Thính Huyền vẫn không đáp lời, Phục Thiên Lâm khẽ cười một tiếng. Hắn cúi mắt, thong thả vuốt phẳng nếp nhăn nơi cổ tay áo, sau đó mới thu người về, giọng nói cũng dần trở nên lãnh đạm:
“Ta thật muốn nhìn xem, đến một ngày Tịch Linh U gả cho ta, trên khuôn mặt vạn năm bất biến này của huynh sẽ xuất hiện vẻ ảo não thế nào, hối hận ra sao. Nghĩ thôi cũng thấy rất thú vị.”
(*) Huynh hữu đệ cung: Anh em hòa mục thân ái tôn kính lẫn nhau.
Giang Thính Huyền nhìn phía trước, trong mắt vẫn là hàn băng vạn năm không tan, chỉ có một vài đệ tử bí truyền đi theo bên người hắn vẻ mặt lộ ra dị sắc, lại không dám biểu hiện ra ngoài.
Phục Thiên Lâm đối với việc hắn không đáp lại khiêu khích đã tập mãi thành thói quen, cũng không thèm để ý, thưởng thức ánh mắt lãnh đạm của vị thần tử này trong chốc lát, hắn mới cảm thấy mỹ mãn dịch tầm mắt đi, ở trong đầu dò hỏi hệ thống: “Thiên mệnh chi tử thế nào rồi?”
(*) Thiên mệnh chi tử: Con của trời
Nhưng trước mắt, hắn có hai chướng ngại lớn.
Một người là thiên mệnh chi tử.
Người còn lại chính là địch nhân cuối cùng của thiên mệnh chi tử — một thần nhị đại sinh ra đã cao quý, thiên tư tuyệt thế, địa vị tôn quý, từ khi sinh ra đã đứng ở nơi mà vô số người chỉ có thể ngước nhìn.
Điểm khác biệt duy nhất là thiên mệnh chi tử hiện giờ vẫn chỉ là một tiểu tử chưa trưởng thành, còn Giang Thính Huyền thì đã là thần tử của Thiên Cực tông, được công nhận là thiên kiêu đứng đầu trong mười tông tiên môn.
Đây mới là trở ngại lớn nhất trên con đường quật khởi của hắn.
Ánh mắt Phục Thiên Lâm hơi tối xuống.
Đúng lúc ấy, giọng nói bình tĩnh của hệ thống vang lên trong đầu:
“Hôm nay là đại bỉ của đệ tử ngoại môn Thiên Cực tông. Thiên mệnh chi tử hiện đang xếp thứ hai từ dưới lên, không có cơ hội tiến vào nội môn.”
Thân phận đệ tử Thiên Cực tông được phân chia từ thấp đến cao thành: tạp dịch, ngoại môn, nội môn, bí truyền, thần tử.
Trong đó, đệ tử tạp dịch phụ trách toàn bộ những công việc sinh hoạt thường ngày của tông môn, từ áo cơm đến quét dọn. Xét ở một mức độ nào đó, bọn họ càng giống nô bộc hơn là đệ tử.
Mà trong hệ thống thân phận của Thiên Cực tông, tạp dịch chính là tầng thấp nhất.
Thiên mệnh chi tử hiện tại chỉ xếp thứ hai từ dưới lên trong đám đệ tử ngoại môn. Nói cách khác, khoảng cách giữa hắn và việc bị giáng xuống làm đệ tử tạp dịch đã chẳng còn xa.
Thế nhưng Phục Thiên Lâm lại không hề lo lắng, ngược lại còn cảm thấy vô cùng hài lòng.
“Rất tốt.”
Khóe môi hắn khẽ nhếch.
“Như vậy, lúc ta đi mời chào hắn, hắn mới càng dễ sinh lòng cảm kích.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
