Chiều hôm buông xuống, tỷ thí ngoài núi Tử Hư Kiếm tông rốt cuộc cũng đi đến trận quyết chiến cuối cùng.
Các đệ tử ngoại môn đều đứng bên cạnh đài Thử Kiếm, ánh mắt đồng loạt hướng về phía thiếu nữ mặc kín mít như một quả cầu, đang gian nan trèo từng bậc lên đài tỷ thí.
Nàng thật sự mặc quá nhiều. Bên trong mặc ba tầng áo, bên ngoài ngoại trừ áo khoác bình thường của đệ tử ngoại môn, còn bọc thêm một chiếc áo da. Trên đầu lại đội mũ gấu. Đứng từ xa nhìn lại, quả thực chẳng khác nào một con gấu béo.
Tuy thiên phú của đệ tử ngoại môn không cao bằng đệ tử nội môn, nhưng thể chất cũng hơn hẳn phàm nhân. Vào giữa mùa đông, chỉ cần mặc một kiện áo mỏng cũng đã đủ, huống chi thân là kiếm tu, khi luyện kiếm lấy sự uyển chuyển, nhẹ nhàng làm chủ đạo.
Nhưng cố tình chính là, thiếu nữ sợ lạnh này, thiếu nữ ngay cả trèo ba tầng cầu thang lên đài Thử Kiếm cũng khó khăn này, lại đã liên tục bảy ngày toàn thắng, hôm nay rốt cuộc đi tới trận chung kết.
“Nhưng Thiên sư muội thật sự rất lợi hại. Bảy ngày trước, lần nào nàng cũng chỉ dùng một chiêu đã thắng! Hơn nữa nàng mới nhập môn được nửa tháng!”
“Vận khí tốt thôi. Nếu nàng thật sự lợi hại như vậy, sao phải tham gia tỷ thí mà không trực tiếp tiến vào nội môn? Dù sao, ta vẫn đặt Hoàng sư huynh thắng!”
Thiên La đang leo bậc thang, trong lòng thầm nghĩ: Dù sao ta cũng đặt cược cho chính mình.
Trên đài, Hoàng Nhân đã chờ đến có chút mất kiên nhẫn. Hắn nhíu mày, khiến vết sẹo giữa hai hàng mày cũng theo đó tụ lại, làm vẻ mặt vốn đã lạnh lùng của hắn thoạt nhìn càng thêm vài phần hung ác.
Giọng hắn mang theo vẻ kiêu ngạo: “Thiên sư muội, hiện tại nếu sư muội nhận thua thì vẫn còn kịp. Kiếm của ta không phải thứ mà đệ tử ngoại môn có thể đỡ được.”
Thiên La rốt cuộc cũng trèo lên bậc thang cao nhất. Nghe vậy, nàng ngẩng đầu nhìn về phía đối diện.
Hoàng Nhân nhìn thấy khuôn mặt ngây thơ, thanh lệ của thiếu nữ dưới chiếc mũ gấu, sự không kiên nhẫn trong mắt lập tức giảm đi đôi chút, chỉ nói: “Thiên sư muội, ta không nghĩ tổn thương sư muội.”
Thiên La trợn mắt, thầm nghĩ: Ngươi thôi đi! Một tên pháo hôi nhờ có nhiều tiền mới vào được nội môn, sau đó lại bị đuổi ra ngoài, toàn dựa vào đan dược chồng chất tu vi lên Trúc Cơ, vậy mà cũng dám ở trước mặt nhân sâm tinh vạn năm như ta nói ẩu nói tả!
Nàng chẳng buồn đáp một câu, chỉ làm động tác mời với Hoàng Nhân, trong lòng chỉ nghĩ tốc chiến tốc thắng, nhanh chóng lấy tiền đặt cược về.
Lát nữa tiến vào nội sơn còn phải đi một quãng đường rất xa. Nàng lại không biết ngự kiếm, chỉ có thể dựa vào hai chân mà đi.
Hoàng Nhân cầm kiếm, cười lạnh một tiếng, căn bản không để nàng vào mắt. Hắn lao thẳng về phía Thiên La, trên đường liên tiếp vung ra ít nhất ba đường kiếm khác nhau, kiếm thế vừa nhanh vừa mạnh.
Mũi kiếm mắt thấy đã sắp chạm tới mệnh môn của Thiên La, vậy mà nàng vẫn chưa hề xuất chiêu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

