Mái tóc đen buộc cao cùng dải buộc tóc đoạn ô kim của y bị gió thổi tung, phần đuôi dải buộc tóc tựa như hai chú bướm đen đậu trên nền tuyết trắng.
Kiếm quang lao tới bị y xoay cổ tay bắt gọn trong lòng bàn tay, ngay khoảnh khắc tiếp theo, một đạo kiếm khí chí mạng khác đã kề sát cổ họng y.
Y khẽ nghiêng đầu tránh đạo kiếm khí kia, thiếu nữ cầm kiếm đã áp sát tới trước mặt y, mũi kiếm trong tay nàng sượt qua bên cổ y, cắm sâu nửa tấc vào thân cây lê trắng phía sau.
"Keng..." Sát cơ hiển hiện rồi lại lặng lẽ tiêu tán.
Khoảng cách giữa hai người duy trì ở mức một tầm kiếm.
Trong lúc đối đầu, Thanh Hành không nói gì, đối phương cũng im lặng. Y chẳng mấy bận tâm né tránh lưỡi kiếm chí mạng đang chỉ vào mình trong gang tấc, khi nghiêng mặt đi khẽ chớp mắt, nhìn thấy giọt máu bắn trên má nàng, ánh mắt y thoáng qua một chút kinh ngạc.
Đầu ngón tay y nâng lên khẽ quệt một cái, dính chút máu của nàng.
"Chao ôi, sao lại bị thương thế này." Y như thể đang tự lẩm bẩm một mình.
Trong suốt quá trình đó, Thanh Hành đều không hề cử động, thanh kiếm trong tay nàng cũng bất động như tờ, mặc cho đối phương lau đi vệt máu bên má mình từng chút một.
Rõ ràng là một động tác gần như thân mật, tựa như sự dịu dàng thương tiếc giữa những người yêu nhau, nhưng lại ẩn chứa mối đe dọa và sự giễu cợt mơ hồ. Cả hai bên đều biết rõ chỉ cần lơ là một chút thôi là có thể bị đối phương trực tiếp hạ thủ đoạn tàn độc.
Cho đến khoảnh khắc đối diện đột ngột siết chặt kiếm phát lực, đầu ngón tay hơi lạnh của thiếu niên khựng lại một chút.
Sau đó y ngước mắt, mỉm cười: "Sư muội đến sớm thế."
"... Lạc Tử Vãn."
Thanh Hành nghiến răng nghiến lợi đọc ra cái tên này.
Gió thổi tuyết cuộn trào, vạt áo tung bay phần phật, ngay khoảnh khắc nàng chuẩn bị rút kiếm, thiếu niên đứng dưới gốc cây lật tay giữ lấy chuôi kiếm của nàng, từng tấc từng tấc rút kiếm ra khỏi tay nàng.
Ngay sau đó cổ tay y khẽ lật, ngón tay bóp lấy phần cuối chuôi kiếm, dùng thân kiếm gõ mạnh lên đỉnh đầu Thanh Hành một cái.
Y hơi nghiêng đầu trông vô cùng vô tội, nói: "Gọi sư huynh."
"Chào sư huynh." Mặc dù đầu bị gõ đau điếng, Thanh Hành vẫn giữ nụ cười rạng rỡ, ngón tay âm thầm nắm lại chuôi kiếm của mình.
Y cố ý nhấn mạnh ba chữ "thấp hơn ta".
Nói xong, bất chấp cái lườm của Thanh Hành, y nhét thẳng viên đường vào miệng nàng, lúc buông tay ra thì đầu ngón tay bị nàng cắn mạnh một phát.
"Xin lỗi sư huynh."
Thanh Hành ngửa mặt lên ngoan ngoãn xin lỗi: "Ta không cố ý đâu. Có làm sư huynh đau không?"
"Nhưng sư huynh lợi hại như vậy..." Nàng nói tiếp, vẻ mặt ngây thơ chân thành: "Vết thương nhỏ thế này chắc chẳng đáng là gì đúng không?"
Lạc Tử Vãn khẽ cười một tiếng, rũ mắt liếc nhìn vết răng cắn sâu hoắm như muốn lấy mạng kia, không mấy để tâm mà lau đi giọt máu trên đầu ngón tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


