Kiếp trước, Tiêu Vân Đóa bị nhà họ Hứa làm cho tức chết.
Ông trời có lẽ cảm thấy kiếp trước cô sống quá tủi nhục, chết quá oan uổng, nên đã cho cô trùng sinh.
...
"Làm việc hậu đậu."
"Chí Bình đường đường là sinh viên đại học, sao lại cưới phải một con đàn bà ngu ngốc như mày chứ!"
"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mày làm đổ trà ướt hết người Trung đoàn trưởng Trình rồi, còn không mau xin lỗi người ta đi."
Nền đất xám xịt.
Trên bàn thờ là bài vị của liệt tổ liệt tông nhà họ Hứa, bên phải tường treo mấy bức tranh áp phích của các vị lãnh tụ.
Giữa nhà chính đặt một chiếc bàn gỗ cũ đã tróc sơn, một người đàn ông mặc quân phục màu xanh lá đang ngồi đối diện nói chuyện với Tào Tú Nga và Hứa Mai Hương.
Gương mặt khắc nghiệt của mẹ chồng Tào Tú Nga trông trẻ hơn rất nhiều so với lúc cô qua đời ở kiếp trước.
Cô đã trùng sinh trở về mùa hè năm 1982, đúng vào ngày Trung đoàn trưởng Trình Tấn Nam và em chồng Hứa Mai Hương xem mắt!
Kiếp trước, vì cô vô tình làm đổ trà lên người Trình Tấn Nam, buổi xem mắt kết thúc, Trình Tấn Nam không vừa ý Hứa Mai Hương, mẹ chồng Tào Tú Nga liền đổ lỗi cho cô đã phá hoại chuyện tốt của em chồng.
Kể từ đó, Tào Tú Nga và Hứa Mai Hương hận cô đến tận xương tủy.
Vào một ngày đông giá rét, tuyết lớn phủ kín núi, Tào Tú Nga vào núi nhặt củi rồi bị lạc, cô đã bất chấp gió tuyết vào núi tìm người, suýt nữa thì mất mạng. Vậy mà sau đó cô mới biết, hôm đó Tào Tú Nga vốn không hề vào núi, đó chỉ là một màn kịch do hai mẹ con Tào Tú Nga và Hứa Mai Hương dựng lên để thử lòng hiếu thảo của cô con dâu này.
Chồng cô, Hứa Chí Bình, mang về một bé trai sơ sinh, hai mẹ con họ rõ ràng biết đứa bé là con riêng của Hứa Chí Bình và ả hồ ly tinh bên ngoài nhưng lại nói với cô đó là con côi của một đồng đội trong đội địa chất của Hứa Chí Bình.
Cô thương đứa bé vừa chào đời đã mồ côi nên đã đồng ý yêu cầu của Hứa Chí Bình, nhận nuôi đứa bé.
Vì yêu cầu công việc, Hứa Chí Bình phải ở đội địa chất quanh năm, không thể chăm sóc con, một mình cô gánh vác trách nhiệm chăm sóc mẹ chồng, nuôi nấng đứa trẻ. Lao lực trong thời gian dài, tích lao thành tật, cô đã mất đi khả năng sinh con.
Năm ba mươi tám tuổi, mặt cô đầy nếp nhăn, tóc đã hoa râm, già nua như một bà lão bốn, năm mươi tuổi.
Năm bốn mươi hai tuổi, một trận cảm lạnh khiến cô nằm liệt giường, lúc bệnh tình nguy kịch, Hứa Chí Bình dẫn theo một nam một nữ đến trước giường bệnh của cô.
Người phụ nữ ăn mặc sành điệu, ngoài bốn mươi mà trông như cô gái hai bảy, hai tám, mặt mày hồng hào mỉm cười với cô.
"Chị Vân Đóa, em là Giang Minh Nguyệt ở đội địa chất Tấn An, An Khang là con của em và anh Chí Bình. Cảm ơn chị đã nuôi nấng con trai của chúng em, những năm qua vất vả cho chị rồi."
"Chí Bình à, chị Vân Đóa sắp không qua khỏi rồi, anh có gì muốn nói với chị ấy thì mau nói đi."
"An Khang, mẹ con sắp không qua khỏi rồi, mau nói với bà ấy vài lời an ủi đi."
Người phụ nữ tay trái kéo Hứa Chí Bình, tay phải dắt Hứa An Khang, bày ra dáng vẻ của người chiến thắng trước giường bệnh của cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)