Nghĩ vậy, Liễu Nhiễm Nhiễm ôm chặt lấy Đại Mễ.
"Đại Mễ ngoan, Đại Mễ không sai, Đại Mễ làm rất tốt! Chính vì có Đại Mễ ở đây nên mẹ mới có thể bình an sinh em gái. Đại Mễ rất thông minh, biết chạy đi gọi thím Lưu, Đại Mễ giỏi lắm!"
Nhờ những lời an ủi của mẹ, Đại Mễ dần nín khóc, cô bé còn bật cười làm bong bóng nước mũi phồng lên.
Lúc này trời đã về chiều, vật vã suốt cả một ngày trời, Liễu Nhiễm Nhiễm vẫn chưa có hột cơm nào vào bụng, Đại Mễ cũng vậy.
Lúc này, cả nhà họ Lâm im lìm như chết rồi, chẳng có lấy một người nào ngó ngàng đến xem cô con dâu thứ hai vừa mới sinh và đứa trẻ mười tuổi lấy gì để lót dạ.
Dù sao thì, cho dù bọn họ có mang đồ ăn tới, Liễu Nhiễm Nhiễm chắc chắn là cũng chẳng dám ăn. Đã xé rách mặt nhau rồi, ai mà biết được đối phương có hạ độc hay không.
Liễu Nhiễm Nhiễm lấy chiếc chìa khóa đeo trước ngực ra, mở ngăn bí mật bên trong tủ quần áo. Ở đó có cất giấu chút bánh quy và sữa mạch nha mà cô đã chuẩn bị từ trước. Ban đầu cô chỉ sợ lúc sinh nở quá gấp gáp không kịp chuẩn bị đồ ăn, chẳng ngờ bây giờ lại thực sự dùng đến.
Hai mẹ con chia nhau ăn xong mấy chiếc bánh quy, Liễu Nhiễm Nhiễm pha sữa mạch nha đút cho con gái nhỏ uống, sau đó dỗ dành hai đứa trẻ ngủ thiếp đi.
Đợi Đại Mễ và con gái nhỏ ngủ say, Liễu Nhiễm Nhiễm mới bấm chốt chiếc chìa khóa, lấy ra một viên châu được giấu bên trong.
Đây là bảo vật gia truyền của nhà họ Liễu. Kiếp trước, chính nhờ sự tồn tại của viên châu này mà cô mới có thể ở lại bên cạnh hai cô con gái dưới dạng linh hồn.
Đáng tiếc là kiếp trước cô chưa lập khế ước với viên châu này, nếu không cô tuyệt đối đã chẳng bị bắt nạt cho đến chết! Có lẽ cũng chính nhờ viên châu này mà cô mới được tái sinh, mới có cơ hội làm lại cuộc đời thêm một lần nữa!
Nghĩ vậy, Liễu Nhiễm Nhiễm không chút do dự cắn nát đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu tươi lên trên viên châu!
Mười ngón tay liền tâm, Liễu Nhiễm Nhiễm không có khả năng ép lấy máu đầu tim, cô chỉ có thể tạm thời dùng máu đầu ngón tay để đánh thức viên châu.
Khoảnh khắc tiếp xúc với máu của Liễu Nhiễm Nhiễm, viên châu lập tức hút cạn giọt máu không còn một giọt.
Liễu Nhiễm Nhiễm chỉ vừa chớp mắt một cái, cô đã phát hiện bản thân đang đứng bên trong một không gian kỳ lạ.
Đây chính là bí mật lớn nhất của viên châu này. Nó cũng là điều mà thủ hộ linh ở kiếp trước đã nói cho cô biết.
Hiện ra trước mắt cô là một dòng linh tuyền, chỉ cần uống một ngụm là có thể tẩy gân phạt tủy, xua tan mọi bệnh tật.
Không chút do dự, Liễu Nhiễm Nhiễm đưa tay hứng lấy một vốc nước linh tuyền, uống cạn một hơi!
Rất nhanh sau đó, Liễu Nhiễm Nhiễm đã cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong cơ thể.
Liễu Nhiễm Nhiễm âm thầm nhớ lại phương pháp mà thủ hộ linh của không gian đã dạy cho mình ở kiếp trước. Cô ép lấy một giọt máu đầu tim, nhỏ thẳng lên viên châu đang nằm trong lòng bàn tay.
Khoảnh khắc tiếp xúc với máu đầu tim của Liễu Nhiễm Nhiễm, viên châu bỗng tỏa ra ánh sáng chói lòa, ngay sau đó nó tan biến vào trong cơ thể cô, chỉ để lại một nốt ruồi son nhỏ giữa lòng bàn tay.
Không gian, khế ước thành công!
Phía sau lưng Liễu Nhiễm Nhiễm, lớp sương mù dày đặc dần tan đi, một căn viện mang đậm nét cổ kính hiện ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)