Bố Liễu hoàn toàn mờ mịt, còn tưởng đối phương đang nói đùa với mình.
"Hoàng Đại Hoa, cô đùa cái gì thế! Nhiễm Nhiễm nhà tôi phải hơn một tháng nữa mới đến ngày dự sinh cơ mà!"
Những người xung quanh nghe vậy liền đưa mắt nhìn nhau. Một thím bình thường hay qua lại thân thiết với nhà họ Liễu bèn lên tiếng.
"Ông anh Liễu à, thím Hoàng vừa nãy không lừa anh đâu! Sáng hôm qua, Nhiễm Nhiễm nhà anh bị bà già nhà bên đó đẩy ngã một cái nên sinh non rồi, chuyện này ầm ĩ cả một trận đấy..."
Nghe những lời này, bố Liễu chợt cảm thấy như có sét đánh ngang tai!
Xảy ra chuyện tày đình như vậy, thế mà không hề có! Không hề có một ai chạy qua báo tin cho nhà họ Liễu ông biết!
Đứa con gái thật thà của ông, không biết đã bị người ta ức hiếp đến ra nông nỗi nào rồi!
Nghĩ đến đây, bố Liễu chẳng còn tâm trí đâu mà lo cho sạp hàng nữa. Ông vội vàng giao lại sạp thịt cho đồng nghiệp và học trò, rồi tất tả chạy về nhà.
Bà nhà ông vẫn chưa hề hay biết chuyện này!
Từ phía sau lưng ông vẫn truyền đến tiếng bàn tán.
"Chẳng phải là vì sinh xong thì trời cũng đã tối mịt rồi, nên người ta mới không kịp báo cho nhà ông sao..."
Bây giờ, bố Liễu đã chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm xem người ngoài nói gì nữa.
Chỉ cần nghĩ đến việc đứa con gái mà mình nâng niu nuôi lớn lại bị người nhà chồng đánh đập đến mức sinh non, bố Liễu liền cảm thấy đau đớn như có dao cắt trong tim!
Chưa về đến nhà, ông đã thấy vợ mình mang theo đồ đạc lỉnh kỉnh, đạp chiếc xe đạp Thống Nhất lao về phía mình.
"Bố nó! Bố của Nhiễm Nhiễm! Con gái chúng ta bị người ta bắt nạt thê thảm quá!"
Mẹ Liễu lớn tiếng gọi, trong lòng bà cũng nghẹn một cục tức.
Bố Liễu sải bước tiến lên, mẹ Liễu nhường chỗ rồi tự ngồi ra yên sau. Đợi mẹ Liễu ngồi vững, bố Liễu nhấc chân đạp một cái, hai người liền vội vã chạy về phía thôn nhà họ Lâm.
Con gái từ thành phố gả về nông thôn, nói thật, trong lòng hai vợ chồng nhà họ Liễu rất xót xa.
Họ chỉ có Liễu Nhiễm Nhiễm là mụn con gái duy nhất, nuôi nấng cô như châu như ngọc, tính toán sau này gả cô ở quanh đây hoặc tìm một người con rể ở rể cũng được. Ai ngờ đâu một màn anh hùng cứu mỹ nhân, con gái lại bị một tên nhà quê chân lấm tay bùn lừa đi mất!
Mặc dù họ không hài lòng với điều kiện của nhà họ Lâm, nhưng hai vợ chồng vẫn nhìn thấu và ghi nhớ tấm lòng của Lâm Duy Văn dành cho Liễu Nhiễm Nhiễm. Thấy hai người tình chàng ý thiếp, những người làm bố làm mẹ cũng không nỡ làm chuyện chia uyên rẽ thúy.
Không ngờ tới! Không ngờ con rể ở bên ngoài bảo vệ tổ quốc, con gái ở nhà chồng lại bị chính người nhà bắt nạt!
Vừa nãy trên đường, mẹ Liễu đã kể hết những gì bà biết cho bố Liễu.
Hôm qua Nhiễm Nhiễm quậy một trận như vậy, dựa theo tính tình của người nhà họ Lâm, chắc chắn là họ tuyệt đối không dễ dàng tha cho Nhiễm Nhiễm. Chắc chắn là họ sẽ tìm cớ gây khó dễ cho Nhiễm Nhiễm!
Nếu như ầm ĩ lên, mọi người chẳng phải lại có kịch hay để xem sao!
Bố Liễu không nói một lời, lặng lẽ tăng tốc đạp xe đi về phía đích đến.
Dọc đường xóc nảy, đợi bố Liễu và mẹ Liễu đến nhà họ Lâm, họ liền nhìn thấy một đám các bà các thím đang khiêng ai đó vào trong nhà, người bên ngoài tụm năm tụm ba nói chuyện, trong mắt lóe lên ánh sáng hóng hớt đầy ẩn ý.
Nhìn thấy bố Liễu và mẹ Liễu đạp chiếc xe đạp Thống Nhất, mang theo đồ đạc lỉnh kỉnh phong trần mệt mỏi chạy tới, trong mắt mọi người càng bộc phát ra ánh sáng hưng phấn!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)