Chạm phải ánh mắt của ông Lâm, Liễu Nhiễm Nhiễm không hề chột dạ chút nào, thậm chí cô còn cảm thấy nực cười.
Nếu không phải bị ép đến đường cùng, ai lại muốn vạch áo cho người xem lưng cơ chứ!
Bây giờ mới giả vờ vô tội, sớm biết thế thì đã làm gì!
Nhìn chủ nhiệm hội phụ nữ đang hầm hầm sát khí đứng phía sau trưởng thôn, Liễu Nhiễm Nhiễm nở nụ cười như có như không nhìn những người nhà họ Lâm.
Dưới sự thúc giục của trưởng thôn, ông Lâm không cam tâm tình nguyện ra hiệu cho con cả tiến lên mở cổng sân để đón người vào. Ông ta đành phải tự tay phơi bày chuyện xấu trong nhà mình ngay dưới mí mắt của người dân trong thôn.
Vừa mở cửa, người đầu tiên bước vào không phải là trưởng thôn, mà là chủ nhiệm Hội phụ nữ với dáng vẻ hừng hực khí thế.
Chủ nhiệm Hội phụ nữ là bà Trần vừa bước tới đã nắm chặt lấy tay Liễu Nhiễm Nhiễm, hoàn toàn không để ý đến ông Lâm và bà Lâm ở bên cạnh đang tức đến mức mặt đỏ tía tai. Công việc của Hội phụ nữ luôn là đòi lại công bằng cho các đồng chí nữ bị áp bức!
"Vợ của Duy Văn à, cháu đã chịu khổ rồi!"
"Bác đến muộn rồi! May quá, may mà mọi chuyện vẫn còn kịp!"
Liễu Nhiễm Nhiễm có thể cảm nhận được tình cảm của bà Trần là vô cùng chân thành.
Kiếp trước cô chỉ biết an phận thủ thường, không giao tiếp nhiều với người khác, nên mọi người đều không biết tình cảnh của gia đình cô. Dù họ có nhận ra điều bất thường nhưng cũng chẳng thể nói gì.
Chỉ có bà Trần là từng dang tay giúp đỡ Đại Mễ khi con bé trốn chạy ra ngoài.
Nhà họ Lâm lấy thân phận bề trên ra chèn ép, nói rằng họ là ông bà nội ruột của Đại Mễ, nên bà Trần đành bất lực buông tay.
Kiếp trước, khi biết tin Đại Mễ qua đời, bà Trần cũng khóc hết nước mắt, hối hận vì bản thân đã không kiên quyết bảo vệ cô bé ấy. Về sau, bà ấy xốc lại tinh thần, bôn ba khắp nơi vì các đồng chí nữ, không biết đã cứu giúp được bao nhiêu phụ nữ và trẻ em sa ngã.
Sau khi bày tỏ sự quan tâm với Liễu Nhiễm Nhiễm, bà Trần quay sang nhìn người nhà họ Lâm, bắt đầu buông lời mắng mỏ xối xả.
"Tôi còn tưởng là ai cơ đấy! Hóa ra là bà Lâm, người luôn cầm tiền của con trai thứ, xài đồ của con trai thứ, rồi cả ngày ngồi dưới gốc đa đầu thôn khoác lác xem con trai thứ nhà mình tài giỏi ra sao, mỗi tháng gửi về nhà bao nhiêu tiền đây mà!"
"Sao nào? Hôm nay bà không khoe khoang số tiền trợ cấp nhận được mỗi tháng nữa, mà chuyển sang ghét bỏ ba mẹ con nhà vợ hai họ Lâm vì họ là đồng chí nữ à? Chẳng lẽ hôm nay bà mới biết vợ con của thằng hai là đồng chí nữ sao?"
"Không phải tôi muốn nói bà đâu, nhưng bản thân bà cũng là phụ nữ cơ mà! Kết quả, người coi thường phụ nữ nhất lại chính là bà! Mở miệng ra là chê bai đồ lỗ vốn, tôi thấy bà mới là cái đồ lỗ vốn lớn nhất đấy! Thật không hiểu nổi trong đầu bà đang nghĩ cái gì nữa!"
"Ông Lâm à, chúng ta cũng đâu phải mới quen biết ngày một ngày hai! Chẳng phải hôm qua ông đã hứa hẹn tử tế rằng sẽ đưa cho con dâu thứ hai mươi tệ để mua đồ tẩm bổ cơ thể sao? Sao ông có thể lật lọng như thế được! Nếu lời ông nói ở nhà không có trọng lượng thì cứ đến tìm tôi! Tôi sẽ nói giúp ông!"
Liễu Nhiễm Nhiễm thầm nghĩ trong lòng: Chà! Đúng là người phát ngôn xuất sắc!
Nhìn ánh mắt sáng lấp lánh mà Liễu Nhiễm Nhiễm hướng về phía mình, bà Trần kiêu hãnh ưỡn ngực lên!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)