Trận đại nạn của Khương gia ở Tô Châu vốn cũng bởi bị Khương gia ở kinh thành liên lụy. Đằng sau vụ này không biết còn dính líu đến bao nhiêu thế lực, nhưng khoan hãy bàn đến chuyện đó, chỉ riêng việc Khương phủ và Thần Vương phủ vốn có huyết hải thâm thù đã là một vấn đề lớn rồi!
Dẫu Khương gia ở đây đã ra ngoài năm đời, nhưng chung quy một nét bút cũng chẳng thể viết ra hai chữ Khương khác nhau. Đã mang họ Khương thì Thần Vương phủ chỉ hận không thể thừa cơ hạ thủ, đánh rắn phải đánh giập đầu, chứ đừng nói đến chuyện ra tay cứu giúp!
“Lục tiểu công tử thấy không kịp nữa rồi.”
Lang Tam dở khóc dở cười: “Ta liệu có sống nổi qua đêm nay không đây?”
Lang Nhất đáp: “Vì ngài họ Lục, nên chắc là vẫn sống được.”
Bằng không, với cái tính gây họa này, hắn ta đã chết cả trăm ngàn lần rồi.
Điều này đúng là sự thật. Chỉ có điều, lúc đó chủ tử vẫn chưa biết thân phận của Khương Oánh.
“Được rồi, được rồi!” Cảm nhận được "đao kề cổ" đã rời xa, Lục tiểu công tử lập tức thần thanh khí sảng trở lại: “Khương gia ở Tô Châu cách Khương phủ ở kinh thành xa lắc xa lơ ấy mà. Những việc Khương Hoàng hậu hay Khương Quốc cữu làm thì can dự gì đến Khương gia ở đây, đúng không?”
“Chưa kể nhé, Khương gia lần này chẳng phải cũng là bị Khương phủ liên lụy sao? Người ta cũng là nạn nhân cả thôi. Mà kẻ thù của kẻ thù thì chính là bạn, biết đâu sau này hai nhà còn kết thành thông gia ấy chứ!”
Lang Nhất không buồn tranh cãi với mớ ngụy biện của hắn ta, lẳng lặng thúc ngựa rời đi. Tiểu thái giám nói quả không sai, tuyệt đối không nên dây dưa nhiều với Lục tiểu công tử. Bằng không, vận rủi sẽ ám vào người mất.
Cú quất roi của Lục tiểu công tử vừa rồi quả thực không chút nương tình. Người đánh xe còn chưa kịp phản ứng thì dây cương đã bị Lang Tam giật phăng, khiến đầu ngựa quặt sang một hướng khác. Con ngựa ngẩng đầu hí vang một tiếng rồi lao vút đi. Giữa lúc xe ngựa xóc nảy dữ dội, Khương Oánh mấy bận định đứng dậy nhưng đều không thành công.
Những cú xóc nảy không ngừng khiến xiêm y của cả hai trở nên hỗn loạn, xộc xệch.
Cuối cùng, một cú nảy mạnh hất nàng đổ nhào lên người hắn. Đôi bàn tay mềm mại của Khương Oánh chống chặt trên lồng ngực rắn rỏi, chợt một bàn tay nóng bỏng, đầy lực điền siết lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng. Ngay trên đỉnh đầu, giọng nói lạnh lùng của Minh Quận vương vang lên: “Đừng cử động.”
Hơi thở hắn gần như phả sát bên tai, khiến hàng mi Khương Oánh run rẩy kịch liệt. Nàng không dám động đậy thêm, cũng chẳng dám ngẩng đầu, tầm mắt chỉ đóng đinh vào vạt áo hơi rộng mở của Tiêu Dung… Nơi đó, xương quai xanh tinh tế lộ ra, cùng một vệt đỏ nhàn nhạt, chói mắt đến rúng động lòng người.
Cả người Khương Oánh cứng đờ. Vạt áo kia là do nàng trong lúc hoảng loạn vô ý kéo lệch, còn vệt đỏ kia... dĩ nhiên cũng là "tác phẩm" từ móng tay nàng mà ra.
Lúc này, ngay cả cổ của Khương Oánh cũng đỏ bừng lên vì hổ thẹn. Trời đất chứng giám, nàng thực sự không cố ý!
Con ngựa điên khùng một hồi lâu cuối cùng cũng được người phu xe ghì lại ổn định. Ông ta vội vàng quay đầu cung kính hỏi han: “Quận vương, ngài không sao chứ ạ?”
Tiêu Dung im lặng rất lâu không đáp lời. Khương Oánh chột dạ, lén lút ngước mắt lên nhìn, nhưng chỉ thấy được đường xương hàm căng chặt và bờ môi mím chặt thành một đường thẳng của hắn.
Tim Khương Oánh đập thình thịch liên hồi. Nhìn cái bộ dạng này... chẳng giống "không sao" chút nào cả.
Nàng vội vàng cúi gập đầu xuống, nhưng vết cào chói mắt kia lại một lần nữa đập vào tầm mắt. Khương Oánh nhìn chằm chằm một hồi lâu, rồi chậm rãi vươn tay, vô cùng cẩn trọng khép lại vạt áo cho hắn. Sau khi đã chỉnh tề, những ngón tay thon thả còn nhẹ nhàng vuốt phẳng nếp áo, chẳng rõ là đang vuốt lại xiêm y hay là đang cố xoa dịu cơn giận của Minh Quận vương.
Nhưng dù là vì lý do gì, bàn tay đang siết bên eo nàng cuối cùng cũng buông lỏng, và Minh Quận vương rốt cuộc cũng chịu mở lời vàng ngọc: “Không sao.”
Người phu xe cung kính vâng dạ rồi không dám ho he thêm tiếng nào. Ông ta đưa tay quẹt mồ hôi hột trên trán, tập trung cao độ để điều khiển xe. Nếu để ngựa kinh hãi thêm lần nữa, ông ta không chết cũng mất một tầng da! Cái gã tiểu ám vệ kia đúng là hại người không nhẹ mà!
Xe ngựa bắt đầu lăn bánh êm ru, Khương Oánh cuối cùng cũng thành công "bò" ra khỏi người Tiêu Dung.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)