Thiên hạ đều đồn đại Quận vương không gần nữ sắc, nhưng người nhà đều hiểu rõ chẳng qua là hắn chưa gặp được ai vừa mắt. Trước khi tới Tô Châu, Lang Tam còn từng trêu chọc rằng mỹ nhân Tô Châu nhiều vô số kể, nếu hắn đã không thích quý nữ chốn kinh kỳ, sao không mang một vị giai nhân vùng sông nước này về phủ?
Khi đó, Tiêu Dung chẳng buồn đoái hoài đến hắn ta. Ai mà ngờ được lúc này, Minh Quận vương lại thực sự nhìn chằm chằm một cô nương đến mức xuất thần.
Thế nhưng, chỉ mình Tiêu Dung biết hắn chẳng hề nhìn nàng lâu đến thế. Ánh mắt hắn sớm đã lướt qua Khương Oánh để quan sát mấy cỗ xe ngựa phía sau nàng – những cỗ xe đang hối hả đuổi theo rồi đột ngột dừng khựng lại.
Hẳn tất cả đều là nhắm vào nàng mà tới. Với một dung mạo xuất chúng nhường này, nếu không có gia thế thâm hậu che chở, đôi khi chẳng phải là chuyện tốt lành gì.
Tấm rèm xe chỉ hé lộ một khe hở nhỏ, Khương Oánh không thể nhìn thấy tình hình bên trong, lại càng chẳng cách nào phỏng đoán tâm tư của người ngồi đó. Chỉ có mấy đầu ngón tay thon dài chưa chịu thu hồi kia là tia hy vọng duy nhất để nàng bấu víu vào.
Chẳng biết qua bao lâu, tấm rèm cuối cùng cũng rủ xuống.
Tim Khương Oánh cũng theo đó mà run lên bần bật. Nàng thừa hiểu, thành hay bại đều nằm ở một ý niệm này của hắn; chính xác hơn, vận mệnh của Khương gia cũng nằm gọn trong tay hắn. Nếu không, Khương gia hôm nay chính là vết xe đổ của Tề gia mười năm về trước!
Khương Oánh cắn chặt răng, dập đầu một cái thật mạnh, giọng nói mang theo vài phần khẩn thiết van nài: “Cầu xin Quận vương thương xót, tiểu nữ nguyện được hầu hạ bên cạnh ngài, làm nô làm tỳ cũng cam lòng.”
Lời thốt ra cũng là lúc nàng đem tất cả kiêu ngạo và cốt cách của mình nghiền nát, dẫm xuống bùn đen.
Nhưng nàng đã không còn cách nào tốt hơn, người trước mắt là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của nàng. Nếu không, đừng nói đến chuyện báo thù cho mẫu thân và huynh trưởng, ngay cả những người thân còn sống nàng cũng chẳng thể chở che.
Tiêu Dung mặt không chút biểu cảm nhìn Lang Tam.
Lang Tam: “...”
“Người ta đã cầu xin ngài đến mức đó rồi, lòng dạ ngài làm bằng đá chắc!”
Lòng dạ Tiêu Dung dĩ nhiên không phải làm bằng đá, nhưng cũng chẳng khác là bao. Hắn đưa tay ấn cái đầu của Lang Tam ra ngoài.
Hắn đang cân nhắc, cô nương này chưa hề báo danh gia thế, liệu có phải là người của Từ gia phái tới để dò xét hắn chăng? Nếu đúng là vậy, hắn không thể cự tuyệt. Còn nếu không phải... dường như cũng chẳng có lý do gì để từ chối. Nếu gia đình nàng thực sự hàm oan, lại cầu xin đến tận trước mặt hắn, thì với tư cách là một Quận vương, hắn cũng không có lý lẽ gì để khoanh tay đứng nhìn.
Đằng nào cũng chẳng thể khước từ, vậy thì coi như mỗi ngày làm một việc thiện vậy?
Tiêu Dung khẽ rũ mắt, giọng nói thanh đạm cất lên: “Đến đây.”
Còn về việc nàng mang nỗi oan khiên gì, gặp phải đại nạn ra sao, Minh Quận vương thực chất chẳng hề bận tâm. Chỉ cần hắn đã muốn nhúng tay, chỉ cần đó thực sự là oan ức, thì dẫu có là chuyện tày trời, hắn cũng đủ sức xoay chuyển càn khôn.
Vị hoàng trưởng tôn vốn nổi danh ôn hòa nhã nhặn này, trước nay luôn tự tin và quyết đoán như thế. Vậy nên hắn cứ thế gọi người lên xe trước, thậm chí chẳng buồn hỏi lấy một cái tên.
Khương Oánh vừa nghe thấy hai chữ ấy, thân hình khẽ run lên, không dám tin vào tai mình mà ngước mắt nhìn về phía xe ngựa. Tuy rằng trong đó có phần là diễn kịch, nhưng niềm vui sướng lúc này là hoàn toàn thật lòng.
Hắn đã đồng ý, Khương gia được cứu rồi!
“Cô nương còn đứng ngẩn ra đó làm gì?”
Lang Tam cuống quýt xoay người xuống ngựa. Chẳng biết là hắn ta sợ người bên trong đổi ý, hay sợ mỹ nhân bị kẻ khác cướp mất, liền rảo bước tiến lên nâng Khương Oánh dậy: “Ái chà chà, nhìn mà xem, cái trán này đều sưng đỏ cả rồi, Quận vương nhà chúng ta thế nào chẳng xót xa đến chết mất. Cô nương cứ yên tâm, Quận vương nhà ta là người biết thương hoa tiếc ngọc nhất trần đời, nàng đừng sợ nhé.”
Lang Nhất lẳng lặng đưa mắt nhìn sang, ánh mắt đầy vẻ u ám: “...”
Nếu tên này không phải là nội tôn bảo bối của Lục Các lão, chắc chắn đã bị chủ tử đánh chết từ lâu rồi.
“Lang Nhất, ngươi còn ngây ra đó làm gì, mau mang ghế nhỏ lại đây!”
Lang Nhất lầm lì không nói một lời, lẳng lặng đi bê ghế nhỏ.
Khương Oánh còn chưa kịp tạ ơn đã bị vị lang quân đột ngột xuất hiện kia kéo đến trước xe ngựa. Nàng chỉ kịp liếc mắt nhìn qua rồi vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác. Vị này tuy mặc đồ hộ vệ, nhưng vẫn khó lòng che giấu được khí chất quý tộc quanh thân, lại còn dám sai bảo người của Quận vương ngay trước mặt hắn, thân phận chắc chắn vô cùng hiển hách.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)