Người đời đều ca tụng Minh Quận vương là bậc quân tử như ngọc, đoan chính chuẩn mực. Nhưng chỉ có hắn ta mới biết, cái người này ấy à... tâm cơ thâm hiểm, một bụng toàn kế sâu xa!
Cơ mà con mèo này cũng thật ngốc nghếch, người ta chỉ cầm một nhành cỏ đuôi chó rẻ tiền trêu chọc vài cái, nó đã quên sạch cái "thâm thù đại hận" bị đánh thức mà lao vào vờn bắt hăng say.
Ngụy quản gia nghe mà không hiểu ra sao, nhưng cũng không dám lên tiếng, chỉ lén lút đánh giá Lang Tam thêm một lần nữa. Vị này sáng sớm nay vừa tới đã tự xưng là ám vệ của thiếu chủ tử, nhưng nhìn dáng vẻ này, khí độ này, rõ ràng là một vị tiểu lang quân xuất thân thế gia, chẳng có nét nào giống ám vệ cả.
Huống chi, ám vệ nào dám nói chuyện với chủ tử bằng cái giọng điệu đó? Không, đừng nói là ám vệ, ngay cả các công tử thế gia ở kinh thành cũng chẳng ai dám càn rỡ trước mặt Quận vương như vậy.
Thế nên, vị quản gia vốn đã nhìn thấu nhân gian rất nhanh chóng đưa ra một kết luận: Vị này không chỉ là tiểu lang quân thế gia, mà chắc chắn còn có quan hệ cực kỳ thân thiết với thiếu chủ tử!
Quả nhiên, thiếu chủ tử nhà ông nghe vậy chẳng hề sinh khí, chỉ đứng dậy phủi phủi tay rồi sải bước ra ngoài viện: “Ngươi rảnh rỗi quá nhỉ?”
Lang Tam nhanh nhảu nặn ra một nụ cười: “Nào có rảnh! Đi theo Quận vương tiêu cơm, sao có thể gọi là rảnh rỗi được?”
Dứt lời, hắn ta lại bồi thêm một câu: “Quận vương hạ mình trêu đùa là phúc phận của nó, nếu ngài thích thì hay là mang nó về kinh thành luôn đi?”
Tiêu Dung suy nghĩ một hồi rồi gật đầu: “Được đấy.”
“Mang nó đi, rồi để ngươi ở lại đây bắt chuột thay nó.”
Lang Tam: “...”
Hắn ta đã nói rồi mà, người này gian tà vô cùng!
Quản gia ban đầu còn đang tính toán xem nên "đóng gói" con mèo thế nào để Quận vương mang đi, bỗng nghe thấy câu nói phía sau thì giật mình kinh hãi. À, thì ra Quận vương đang nói đùa với vị công tử này. Quả nhiên, thân phận vị này không hề đơn giản!
Đang lúc Lang Tam lầm bầm tự giễu mình còn không bằng một con mèo, thì Lang Nhất từ phía đối diện đi tới, cung kính hành lễ với Tiêu Dung.
“Chuyện gì?”
“Người bên ngoài vẫn chưa đi ạ.” Lang Nhất bẩm báo.
Tiêu Dung vừa khẽ nhíu mày đã thấy Lang Tam khoanh tay trước ngực, bĩu môi nói: “Cha con nhà họ Từ này đúng là cẩn trọng quá mức nhỉ.”
Mà cũng thật là gan cùng mình! Đến cả Ngụy Trạch mà chúng cũng dám đưa người tới giám sát!
“Sao nào?” Lang Tam nghiêng đầu nhìn Tiêu Dung, ánh mắt đầy hứng khởi: “Giờ định đi Yên Vũ Lâu, hay lại ghé Di Hồng Viện đây?”
Sắc mặt Tiêu Dung sa sầm hẳn xuống. Dù hắn chẳng nói lời nào, nhưng ai nhìn vào cũng thấy tâm trạng hắn đang tệ đến cực điểm.
Lang Tam thở dài thườn thượt, vỗ vỗ vai hắn, tiện tay còn gỡ giúp một sợi lông mèo vương trên vạt áo: “Ráng nhẫn nhịn thêm vài ngày nữa đi.”
“Đợi bọn họ buông lỏng cảnh giác, lộ ra sơ hở, ta nhất định sẽ đè bọn chúng xuống mà dẫm cho vài cái, để xem chúng đã làm khổ vị Minh Quận vương vốn dĩ thanh cao tự khiết, không gần nữ sắc của chúng ta thành ra nông nỗi nào.”
Quản gia đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này mà há hốc mồm kinh ngạc. Trong đầu ông dường như vừa xẹt qua một ý nghĩ gì đó cực kỳ hệ trọng, nhưng nhất thời lại chưa thể nắm bắt được ngay.
Chỉ một lát sau, chiếc xe ngựa lộng lẫy đã từ Ngụy Trạch lăn bánh, thong dong hướng về phía Yên Vũ Lâu mà thẳng tiến.
Đợi bóng xe đi khuất, quản gia mới vội vàng quay sang phân phó hạ nhân: “Mau dọn dẹp một gian thượng phòng, chuyển hành lý của Lang Tam công tử vào đó. Nhớ phái thêm hai người lanh lợi theo hầu, tuyệt đối không được lơ là, sơ suất!”
Đám hạ nhân tuy chẳng hiểu mô tê gì nhưng vẫn răm rắp làm theo. Họ chỉ thắc mắc, không biết vị “tiểu ám vệ” mặt trắng như ngọc kia vì sao lại được ưu ái đặc biệt đến thế.
Chỉ có Phàn quản gia là trong lòng dậy sóng, suy nghĩ ngổn ngang: “Thiếu chủ tử vốn không gần nữ sắc, lẽ nào là vì...”
Nghĩ đến dáng vẻ xuất trần của vị tiểu lang quân kia, lòng Phàn quản gia bỗng rối bời trăm mối, chẳng biết nên vui hay buồn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
