Khóe môi Lục Thời Thất nhếch lên một độ cong lạnh lẽo thấu xương.
Ban đầu cô chỉ muốn sống sót ở cái thời đại xa lạ này, nhưng bây giờ cô đã thay đổi chủ ý.
Có một số người, không xứng được sống yên ổn.
Sát ý trong lòng cô cuộn trào, nhưng nhìn tên lưu manh đang dập đầu như giã tỏi trước mặt rồi lại liếc nhìn người đàn ông không rõ nông sâu ở cửa, cô cố nén lại xúc động muốn diệt khẩu.
Ở cái thời đại này, một lúc chết bốn người quá mức gây chú ý. Huống hồ...
Ánh mắt cô chuyển hướng sang người đàn ông tuấn mỹ quá mức ở cửa.
Anh ta vẫn giữ nguyên tư thế giơ tay, trên môi ngậm một nụ cười như có như không, dường như đang xem một vở kịch hay không liên quan đến mình.
“Xem kịch đủ chưa?” Lục Thời Thất lạnh lùng lên tiếng, giọng nói vẫn còn mang theo tiếng thở dốc sau khi vận động, nhưng lại lạnh lẽo bức người.
Người đàn ông nhướng mày, thuận theo tự nhiên bỏ tay xuống, tư thế tao nhã phủi phủi lớp bụi không hề tồn tại trên ống tay áo, sải bước đi vào.
Bước chân anh ta thong dong, dường như dưới chân không phải là mặt đất bừa bộn vết máu, mà là sảnh tiệc trải thảm đỏ.
“Cô thân thủ tốt thật.” Anh ta mở miệng, giọng nói trong trẻo, mang theo chút tán thưởng khó nhận ra “Tại hạ Thẩm Mặc Hàn, tình cờ đi ngang qua.”(na9 kiếp trước là vương gia xuyên không tới)
Ánh mắt anh ta lướt qua ba cái xác trên mặt đất và tên lưu manh đang run rẩy như cầy sấy, cuối cùng dừng lại trên người Lục Thời Thất, trong đôi mắt phượng lóe lên một tia dò xét. “Xem ra, cô đang gặp chút rắc rối.”
Lục Thời Thất không hề buông lỏng cảnh giác, người đàn ông tên Thẩm Mặc Hàn này xuất hiện quá trùng hợp, khí chất cũng hoàn toàn lạc lõng với hoàn cảnh tồi tàn nơi đây.
“Rắc rối đã được giải quyết rồi. Bây giờ, đến lượt giải quyết anh.”
Cô dứt lời thân hình đột ngột lao tới, năm ngón tay như móc câu nhắm thẳng vào yết hầu Thẩm Mặc Hàn!
Cô phải thăm dò xem lai lịch của người đàn ông này ra sao!
Tuy nhiên, Thẩm Mặc Hàn dường như đã dự liệu từ trước, dưới chân khẽ động thân hình như một chiếc lá xanh, nhẹ nhàng nghiêng người lướt đi, vừa vặn tránh được cú vồ nhanh như chớp này của Lục Thời Thất.
“Cô cớ gì phải nổi giận?”
Thẩm Mặc Hàn cười khẽ, đầu ngón tay không biết từ lúc nào đã kẹp lấy một hạt bụi rơi xuống từ xà nhà “Tôi đã nói rồi, chỉ là đi ngang qua. Hơn nữa” Anh ta dừng lại một chút, đầy ẩn ý liếc nhìn những cái xác trên mặt đất và tên lưu manh đã sợ ngây người, “Có lẽ, tôi có thể giúp cô xử lý những... “rắc rối” này.”
Lục Thời Thất vồ hụt, trong lòng rùng mình.
Người đàn ông này quả nhiên không đơn giản!
Vừa rồi tuy cô chưa dùng hết sức, nhưng tốc độ cực nhanh, người bình thường tuyệt đối không thể tránh né dễ dàng như vậy.
Cô thu thế đứng vững, lạnh lùng nhìn anh ta: “Điều kiện?”
Trên đời không có bữa trưa nào miễn phí, đặc biệt là vào lúc này.
Nụ cười của Thẩm Mặc Hàn sâu hơn, ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ vỡ nát chiếu lên góc nghiêng của anh ta, tuấn mỹ tựa như tinh linh. “Cô là người hiểu chuyện. Điều kiện à... rất đơn giản, nợ tôi một ân tình, thế nào?”
Lục Thời Thất nhíu mày. Nợ ân tình là khó trả nhất.
Nhưng tình hình trước mắt quả thực rất nan giải. Bốn cái xác (bao gồm cả kẻ sắp tắt thở kia), một người sống, ở cái thập niên 70 gió kêu hạc lệ này, một khi bị phát hiện, hậu quả không dám tưởng tượng.
Thân phận của nguyên chủ không chịu nổi sự điều tra, bản thân cô lại càng lai lịch bất minh.
Cân nhắc lợi hại, chỉ trong chớp mắt.
“Được.” Lục Thời Thất dứt khoát đồng ý, “Những người này, giao cho anh xử lý. Chuyện tối nay, nếu anh tiết lộ nửa lời...”
Cô chưa nói hết, nhưng sát ý bắn ra trong mắt đã nói lên tất cả.
Thẩm Mặc Hàn dường như không cảm nhận được sự đe dọa đó, hài lòng gật đầu: "Thành giao.”
Anh ta bước đến trước mặt Cẩu Tử vẫn đang dập đầu, ngồi xổm xuống, giọng nói ôn hòa đến mức quỷ dị, “Biết về nhà phải nói thế nào chưa?”
Cẩu Tử bị anh ta nhìn đến mức sởn gai ốc, liên tục gật đầu: “Biết... biết! Bọn tôi... bọn tôi gặp phải kẻ khó nhằn, đại ca bọn họ... bọn họ lỡ tay bị đánh chết, tôi... tôi may mắn nhặt lại được cái mạng...”
“Rất tốt.” Thẩm Mặc Hàn nhẹ nhàng vỗ vỗ vai gã, đầu ngón tay dường như có ánh sáng lạnh lóe lên rồi biến mất.
Lục Thời Thất nhìn anh ta thật sâu, không nói thêm lời nào.
Thẩm Mặc Hàn này thủ đoạn khó lường tạm thời không phải là kẻ thù thì tốt.
Thẩm Mặc Hàn: Kẻ thù? Chuyện đó không thể nào. Không những không phải kẻ thù, mà còn là...
Lục Thời Thất kéo lại bộ quần áo xộc xệch dính máu trên người, bước nhanh ra khỏi hang động nặc mùi máu tanh này.
Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh, khiến đầu óc hỗn loạn của cô tỉnh táo hơn vài phần.
Thập niên 70... Hoa Quốc... Lục Tiểu Tiểu... và cả Thẩm Mặc Hàn bí ẩn kia nữa.
Con đường phía trước dường như bị sương mù bao phủ.
Nhưng cô nhếch khóe môi, đáy mắt không có chút sợ hãi nào, ngược lại còn bùng lên một tia hứng thú.
Đã đến đây rồi thì phải sống cho thật tốt.
Bất kể là Lục Tiểu Tiểu, hay là cái thời đại xa lạ này, kẻ nào dám xâm phạm, Lục Thời Thất cô không ngại cho bọn chúng nếm thử, thế nào là thủ đoạn thực sự của sát thủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)