Mưa phùn lất phất, những hạt mưa nhỏ li ti nối liền thành chuỗi rơi xuống, mặt đất đọng lại từng vũng nước lăn tăn sóng gợn, phản chiếu đôi chân trắng nõn thon dài của thiếu nữ.
“Chị Nam.”
Một giọng nói vang lên từ phía sau, thiếu nữ quay đầu lại, mái tóc đen dài ngang eo khẽ lay động như một dòng thác đổ màu mực.
Vì không mang theo ô, mưa rơi đọng trên tròng kính trước mắt khiến đôi mắt phượng hơi thiếu khí sắc ấy trở nên mơ hồ.
Nhưng vẫn rất đẹp, ít nhất là trong mắt chàng trai vừa dừng bước cách cô ba bước, hai vành tai đỏ ửng, không dám ngẩng đầu lên.
“Có chuyện gì sao, bạn học Vưu An?”
Ánh mắt của Nam Tri Ngôn lướt qua gương mặt khá điển trai của cậu, cuối cùng dừng lại trên chiếc huy hiệu màu tím trước ngực cậu thì khựng lại một nhịp.
Trên đó có khắc tên cậu, cùng với cấp bậc của cậu trong ngôi trường quý tộc này.
Đối diện với Nam Tri Ngôn, chàng trai trông có vẻ căng thẳng, thậm chí không dám ngẩng đầu. Một tay cậu nắm chặt cây dù, cố nhịn rất lâu mới đưa tay ra.
“Đàn chị, em, xin chị nhận lấy chiếc ô này!”
Nói xong liền nhanh chóng nhét cây dù vào lòng Nam Tri Ngôn, rồi như bị bỏng, cậu lập tức quay người bỏ chạy.
Nam Tri Ngôn cúi đầu nhìn cây dù trong tay, cô dễ dàng phát hiện bên trong còn kèm theo một tấm thiệp nhỏ, bởi vì đối phương rõ ràng không hề có ý định giấu.
Đầu ngón tay cô khẽ nâng lên, những lời tỏ tình ngây ngô, vụng dại hiện lên trước mắt.
“Tiểu thư, đây chẳng phải là thư tỏ tình sao?”
Một bóng râm phủ xuống từ đỉnh đầu, giọng nam trẻ tuổi vang lên từ phía sau.
Nam Tri Ngôn khẽ ngẩng đầu, kính đã bị người đàn ông lấy xuống, gương mặt trước mắt trở nên rõ nét, đó là một gương mặt vô cùng tuấn tú.
Là quản gia của nhà họ Nam - Tùy Dự.
Nam Tri Ngôn không đáp lời, cô gập tấm thiệp lại rồi xoay người đi về phía cổng trường, nơi xe của nhà họ Nam đang đợi.
Tùy Dự mở cửa xe cho cô, sau đó mới thu ô lại và ngồi vào ghế phụ, nhưng không rõ từ lúc nào, phần vai kéo dài xuống lưng bộ bành tô màu đen được cắt may vừa vặn kia đã ướt đậm hơn hẳn.
Sau khi xe lăn bánh, Tùy Dự quay người lại, đưa cho cô một chiếc khăn lông khô, cùng cặp kính đã được lau sạch.
Nam Tri Ngôn tiện tay đặt mấy thứ đang cầm sang bên, nhận lấy kính nhưng không đeo mà để sang một bên, rồi cầm khăn lau tóc.
Thật ra cô không bị cận nặng, chiếc kính kia chỉ là loại chỉnh thị nhẹ.
Không còn lớp kính che chắn, đường nét khuôn mặt kiều diễm của Nam Tri Ngôn hiện rõ không sót chút nào. Mái tóc còn hơi ẩm được cô gom hết ra sau, đầu hơi nghiêng, mắt khẽ cụp xuống, trông có vẻ lạnh nhạt.
“Tiểu thư, vẫn nên để tôi xử lý thì hơn.”
Ánh mắt của Tùy Dự lặng lẽ lướt qua gương mặt cô, dừng lại nơi cây dù và tấm thiệp chưa được mở, yết hầu khẽ động.
Xe không biết đã chạy bao lâu, Nam Tri Ngôn cảm thấy hơi mỏi mắt, xoa nhẹ ấn đường, thấp giọng hỏi.
“Thiếu gia đã về trước rồi, bá tước cũng sẽ về trong tối nay.”
Ánh mắt sâu kín rút khỏi gương chiếu hậu, Tùy Dự nghiêng đầu khẽ cúi, trả lời câu hỏi của cô.
Nam Tri Ngôn không hỏi thêm gì nữa, chỉ khi nghe thấy tối nay Nam Văn Tề cũng sẽ về, sắc mắt cô thoáng trầm xuống, trong lòng bắt đầu lo lắng cho Nam Tri Hành.
Nhưng nhắc đến Nam Tri Hành, suy nghĩ của Nam Tri Ngôn lại vô thức trôi đi xa.
Cô vốn không phải người thuộc về thế giới này. Ở kiếp trước, cô chỉ đơn giản là ngủ một giấc vào buổi tối, rồi bỗng dưng xuyên không đến thế giới tiểu thuyết.
Bởi vì một nhân vật nữ phụ trong truyện trùng tên với cô, cô bị người em họ dụ dỗ đọc hết toàn bộ cuốn tiểu thuyết này.
Một tiểu thuyết ngôn tình rất điển hình, kể về nữ chính xuất thân nghèo khó từ khu vực dân cư hạ cấp, từng bước trưởng thành trong trường công quý tộc và cuối cùng chiếm được trái tim của các thiếu gia nhà quyền quý trong Tứ đại gia tộc.
Nhưng Nam Tri Ngôn không phải nữ chính, cũng không phải nữ phụ độc ác, nếu tính ra thì cô miễn cưỡng là nữ phụ số bốn, xuất hiện khá nhiều, lại còn là nữ phụ chính diện hiếm hoi.
Nam Tri Hành là em trai song sinh của cô trong thế giới này, trong nguyên tác cũng là một nam phụ thầm yêu nữ chính.
Đây là một thế giới có giai cấp vô cùng nghiêm ngặt, hoàng tộc, quý tộc, dân thường, nô lệ, được phân chia rạch ròi.
Gia tộc của nam chính và các nhân vật trọng yếu khác chính là trung tâm quyền lực của thế giới này, thậm chí còn vượt trên cả hoàng tộc.
Cha của Lục Nghiên Cảnh là Công tước Ulraf, là bộ trưởng đương nhiệm của đế quốc.
Tước hiệu quý tộc trong thế giới này được đặt theo tên thành phố mà họ quản lý, còn Ulraf chính là thành phố trung tâm của đế quốc, cũng là nơi Nam Tri Ngôn đang sinh sống.
Về phần gia tộc Taran mà Nam Tri Ngôn trực thuộc, thực chất là gia thần của nhà họ Lục. Cô và Nam Tri Hành từ nhỏ đã bị Nam Văn Tề đưa đến bên cạnh Lục Nghiễn Cảnh huấn luyện, nhằm lấy lòng nhà họ Lục.
Cho nên, nói trắng ra thì cô và Nam Tri Hành là cận vệ và người hầu của nam chính Lục Nghiễn Cảnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

