Một ngày tháng 7 năm 1977.
Mặt trời chói chang trên cao, chính là thời điểm tháng bảy nắng như đổ lửa.
Trên đường phố không có nhiều người qua lại, ánh nắng gay gắt chiếu xuống khiến người ta bực bội không yên.
Thẩm Niệm Dư hơi uể oải đạp xe đạp, chầm chậm thong thả, thời tiết nóng nực thế này chỉ cần dùng sức một chút là mồ hôi ướt sũng cả người.
“Đứng lại, không được nhúc nhích.” Một tiếng quát lớn từ xa truyền đến.
Kèm theo tiếng quát có hai bóng người lao ra vùn vụt, thứ cầm trên tay lóe lên ánh sáng chói mắt dưới ánh mặt trời gay gắt.
Những người đang nóng đến choáng váng trên đường phố chợt nhận ra có chuyện bất trắc xảy ra, kéo theo một trận hỗn loạn, tất cả lập tức cảnh giác hoảng sợ tản ra tứ phía.
Một thai phụ bụng mang dạ chửa bảy tám tháng sợ hãi đứng ngây ra bên đường, hai bóng người kia lập tức lao thẳng về phía cô ấy.
Chiếc xe jeep đang rẽ ở góc phố đằng xa phanh gấp lại, hai bóng người mặc đồ xanh lục từ trên xe lao xuống chạy như bay tới.
Ở một hướng khác, mấy người mặc đồng phục công an màu trắng cũng đang bám sát hai bóng người cầm hung khí kia.
Bọn họ đều ở cách khá xa, trơ mắt nhìn hai bóng người kia sắp áp sát thai phụ bên đường.
Một chiếc xe đạp lao nhanh ra ngáng đường, dùng sức tông mạnh vào một trong hai bóng người đó.
Cùng lúc đó hai bóng người màu xanh lục lao đến, lập tức đè chặt hai kẻ trên mặt đất.
Các công an mặc đồng phục trắng cũng kịp thời chạy tới rút còng tay ra, còng chặt hai kẻ đang hơi choáng váng trên mặt đất.
Bọn chúng đều không hiểu, rõ ràng sắp bắt được một con tin sao tự dưng lại bị đánh gục cùng một lúc?
Nhanh đến mức bọn chúng hoàn toàn không kịp phản ứng.
“Giải đi.” Một anh công an phẩy tay.
Sau đó vội vàng quay người cảm ơn chủ nhân chiếc xe đạp và hai vị quân nhân bên cạnh.
Hai công an khác thì ân cần tiến lên xem xét thai phụ đang sợ ngây người kia.
Chỉ thấy chủ nhân chiếc xe đạp vừa bay người đá văng hai tên côn đồ đang lặng lẽ cúi đầu đỡ chiếc xe đạp đã bị biến dạng phần đầu lên.
Là một cô gái tết hai bím tóc nhỏ, vóc dáng trông rất thon thả, cảnh tượng anh dũng vừa rồi của cô đã in sâu vào tâm trí của mỗi người.
Khi cô ngẩng đầu lên lại là một khuôn mặt nhạt nhòa chẳng có gì nổi bật, trên trán là phần tóc mái dày hơi dài, còn đeo một cặp kính gọng đen to dày.
Che khuất đến mức gần như không nhìn rõ ngũ quan trên khuôn mặt.
Trong đó có một quân nhân bước tới nhận lấy chiếc xe đạp trong tay cô: “Tôi sửa giúp cô.”
Sau đó chỉ bằng vài động tác anh đã nắn thẳng lại phần đầu xe bị biến dạng.
“Cảm ơn.” Thẩm Niệm Dư đưa tay nhận lại chiếc xe đạp, dắt ra ngoài trèo lên đạp đi luôn.
Có công an ở đây dọn dẹp tàn cuộc, không cần cô phải làm gì thêm nữa.
“Cô gái khoan hãy đi, cô tên là gì?”
Có công an gọi cô lại, phải cảm ơn và biểu dương cô gái này đàng hoàng mới được, vừa rồi nếu không có cô hậu quả thật khó lường.
Hơn nữa thân thủ của cô gái này lại giỏi như vậy, có dũng có mưu lại bình tĩnh điềm đạm, bọn họ đều có chút tò mò.
Thẩm Niệm Dư xua tay không nhanh không chậm đạp xe rời đi.
Hai vị quân nhân đi ngang qua cũng quay trở lại xe của mình.
“Thân thủ của cô gái vừa rồi thật không tồi.” Tôn Vệ Dân ngồi ở ghế phụ lái nhớ lại cảnh tượng ban nãy vẫn không nhịn được mà kinh ngạc cảm thán.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)