Nhưng Trình Khanh vừa xuống xe, mọi người chỉ thấy một tên ma ốm mặc đồ tang, xanh xao vàng vọt, thân mình đơn bạc, tựa như một trận gió cũng có thể thổi bay!
Trình Khanh có thể cảm nhận được sự mất mát của những người láng giềng vây xem.
Sau khi tỉnh lại, nàng đã từng soi gương.
Ngũ quan chỉ có ba bốn phần giống với kiếp trước. Sau khi bệnh nặng một trận, khí sắc vô cùng kém, nàng đối với bộ dáng hiện tại cũng rất không vừa lòng, đích xác khó coi.
Còn nữa, ở hiện đại nàng cao 1m7, bây giờ lại chưa đến 1 mét 5, quả thực không thể nhẫn nhịn.
Hiện tại, nàng chính là một tiểu lang ốm yếu——
Trình Khanh chắp tay thi lễ với hàng xóm:
“Chư vị láng giềng, xin hỏi nơi này có phải nhị phòng Trình thị ở Nam Nghi hay không?”
Nhóm láng giềng đồng thời gật đầu.
Trình Khanh mặt ủ mày chau:
“Rõ ràng đã cho người truyền tin về nhà cũ, sao không ai trông cửa? Chẳng lẽ chúng ta bôn ba suốt ba tháng, đỡ linh cữu về quê, vong phụ thế nhưng không thể phát tang từ nhà cũ!”
(*) Vong phụ: người cha đã chết.
Nhóm láng giềng nhìn quan tài, lại nhìn mấy người Trình Khanh và Liễu thị đang mặc đồ tang. Có một vị láng giềng cũ ngạc nhiên hỏi:
“Tiểu lang quân, vong phụ của ngươi là người nhị phòng Trình gia sao?”
Trình Khanh vẻ mặt bi thống gật đầu.
“Gia phụ đúng là trưởng tử của nhị phòng Trình thị ở Nam Nghi, bất hạnh chết tha hương. Bất hiếu tử Trình Khanh cùng mẫu thân và các tỷ tỷ đỡ linh cữu về quê, muốn đưa vong phụ xuống mồ an nghỉ.”
Nàng vốn chỉ đang diễn kịch, nhưng nghe tiếng khóc của đám người Liễu thị, nơi sâu trong thân thể cũng mạc danh dâng lên một cỗ bi thương. Diễn kịch giả thành thật, nàng cũng rơi lệ theo.
Đó là chấp niệm của tiểu cô nương vẫn chưa tan đi.
Trình Khanh bên này đang từ bi thống giả diễn thành thật, nhóm láng giềng cũ bên kia đã hoàn toàn nổ tung —— nhị phòng Trình gia hôm nay thực sự có trò hay để xem, người nằm trong quan tài lại là đích trưởng tử Trình Tri Viễn của nhị phòng!
Không nói đến chuyện Trình Tri Viễn tuổi xuân chết sớm khiến người ta bóp cổ tay thổn thức, chỉ nói đến việc thê nhi của Trình Tri Viễn đưa linh cữu về quê, vậy mà nhị phòng Trình gia lại đóng chặt cửa, không muốn để quan tài Trình Tri Viễn vào cửa, cũng quá không nói đạo lý.
—— Đúng là mẹ kế quản lý gia đình, ức hiếp trưởng tử do nguyên phối sinh ra đến như vậy?
“Đúng là hoang đường!”
“Thật là ức hiếp người……”
“Cô nhi quả phụ cũng hạ thủ được.”
“Đây là oán cũ nhiều năm. Trình Tri Viễn không làm trưởng tử nhị phòng, lại muốn phân gia tách xa khỏi mẹ kế, hiện giờ ——”
Hiện giờ Trình Tri Viễn đã chết, chỉ còn lại cô nhi quả phụ, tất nhiên là do mẹ kế Chu thị định đoạt.
Mười chín năm trước, Trình Tri Viễn cãi nhau trở mặt với mẹ kế Chu thị, mời tông tộc Trình thị làm chủ phân gia, sau đó đưa thê tử mới cưới rời khỏi huyện Nam Nghi. Thoắt cái đã mười chín năm, rốt cuộc chưa từng trở về.
Chuyện xưa này, nhóm láng giềng cũ đều còn có ấn tượng.
Nhà nào cũng có nội tình riêng, chuyện của nhị phòng bọn họ cũng không quản được.
Nhưng Trình Tri Viễn đã chết tha hương, cô nhi quả phụ đỡ linh cữu về quê, mẹ kế Chu thị lại đóng cửa không ra, không cho quan tài tiến vào nhà, thật sự quá đáng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)