Mỹ Hạnh bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng.
Ánh mắt cô vô thức rơi xuống túi đồ ăn đang đặt trên bàn.
Họa Thiên Vy nói tiếp:
"Khoảng nửa giờ trước, anh ta đã mua một phần cơm thịt kho ở nhà hàng Tự Do.”
Mỹ Hạnh sững người, tay cô vô thức siết chặt mép bàn.
"Sau đó…”
Giọng Họa Thiên Vy vẫn nhẹ nhàng, nhưng từng chữ rơi xuống lại khiến sắc mặt Mỹ Hạnh dần trắng bệch.
"Anh ta đã tiêm dung dịch kia vào phần thức ăn. Sau đó thay quần áo nhân viên giao hàng… Và đích thân mang nó đến khu nhà cô đang ở.”
"…”
Căn phòng đột nhiên im phăng phắc.
Mỹ Hạnh cúi đầu, ánh mắt cô chậm rãi rơi xuống túi đồ ăn vừa mới mang vào. Trên bao bì vẫn còn in hai chữ Tự Do thật lớn.
Đột nhiên, cô cảm thấy cái tên vốn quen thuộc kia trở nên vô cùng xa lạ.
Một giây trước, cô còn đang nghĩ xem nên hỏi vị đại sư này chuyện gì.
Một giây sau…
Cô bỗng cảm thấy túi đồ ăn trước mặt giống như một quả bom được đặt ngay trên bàn.
Mỹ Hạnh nuốt khan. Cô nhớ lại tiếng gõ cửa vừa rồi. Nhớ lại giọng nói nghèn nghẹt của người đàn ông đứng bên ngoài. Nhớ lại câu nói "Tôi giao cơm hộp.”
Và quan trọng nhất… Nhớ lại cảm giác quen thuộc khó hiểu khi nghe thấy giọng nói ấy.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Mỹ Hạnh chậm rãi ngẩng đầu, giọng nói đã có chút run rẩy.
"Cô nói thật sao?”
Họa Thiên Vy không trả lời ngay.
Cô chỉ nhìn thẳng vào màn hình, vẻ mặt bình tĩnh đến mức gần như lạnh lùng.
Nhưng vào tai Mỹ Hạnh…
Lại giống như tiếng chuông cảnh báo vừa vang lên ngay sát bên tai.
Mỹ Hạnh hít sâu một hơi, gần như theo bản năng ném túi đồ ăn trong tay xuống đất như vừa chạm phải thứ gì đó nóng bỏng.
"Không… không phải như thế chứ?”
Giọng cô run lên.
"Bạn trai cũ của tôi quả thực là nghiên cứu sinh chuyên ngành hóa học. Cuối tuần tôi cũng thường xuyên gọi cơm thịt kho ở Tự Do…”
Nói đến đây, sắc mặt Mỹ Hạnh càng khó coi.
"Anh ta… anh ta thực sự biết thói quen của tôi.”
Cô vô thức đưa tay lên che miệng, nhưng chỉ vài giây sau, như chợt nhớ ra điều gì, Mỹ Hạnh lập tức quay người lao thẳng vào nhà vệ sinh.
Tiếng nước chảy vang lên.
Cô rửa tay hết lần này đến lần khác, sau đó súc miệng liên tục, thậm chí còn không nhịn được mà nôn khan vài tiếng. Dù biết mình chưa hề ăn bất cứ thứ gì trong túi, nhưng chỉ cần nghĩ đến khả năng bên trong có chứa một thứ gì đó nguy hiểm, dạ dày cô vẫn lập tức cuộn lên từng cơn.
Mỹ Hạnh súc miệng thêm một lần nữa, đến khi chắc chắn trong miệng không còn sót lại thứ gì mới chống hai tay lên bồn rửa, cúi người thở hổn hển.
Mình vừa suýt ăn thứ gì vậy?
Chỉ nghĩ đến thôi, lưng cô đã lạnh toát.
Trong phòng livestream, dòng bình luận cũng hoàn toàn bùng nổ.
[Đậu má! Cái gì thế này? Hạ độc giết người vì tình à?]
[Hay cho một tên bạn trai cũ điên khùng! Người còn chưa xuất hiện mà thiết lập nhân vật đã đứng vững rồi!]
[Kịch bản này cuốn quá! Hơn nữa diễn xuất của hai người đều tốt thật sự! Theo dõi, theo dõi! Tôi phải chia sẻ cho mấy chị em xem!]
[Diễn xuất thực sự tuyệt vời! Tôi gần như đã nghĩ chuyện này là thật! Tiếp theo có phải là màn trả thù bạn trai cũ không? Nhanh lên! Tôi thích tiết mục trả thù cặn bã!]
[Hả? Diễn à? Tôi còn tưởng là thật! Nếu là thật thì tôi thấy vẫn nên báo cảnh sát, đây chính là mưu sát rồi!]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)