"Cúc Hoa nói đúng lắm, Hạ Thanh Ảnh mặt dày không thèm giữ thể diện!"
"Đê tiện!"
"Ghê tởm!"
Mấy tên thú nhân giống đực kia cũng trừng mắt nhìn Hạ Thanh Ảnh đầy hung ác, trong đó một tên thú nhân tóc nâu lên tiếng:
"Loại giống cái này hư hỏng thấu xương rồi, ả tuyệt đối không thể là một người vợ tốt được đâu, thủ lĩnh, mau trừng phạt ả, đuổi ả ra khỏi bộ lạc đi!"
Mà Hạ Thanh Ảnh lúc này đang âm thầm giao tiếp với hệ thống.
[Tiểu Ngũ, chắc chắn là trên thịt nướng không còn sót lại chút nước hoa tình nào nữa chứ?]
[Chắc chắn! Đã có hệ thống này ra tay, ký chủ cứ yên tâm đi!]
Giọng điệu lạnh lùng của 505 lộ rõ vẻ tự tin.
Hạ Thanh Ảnh yên tâm hơn rất nhiều.
Ánh mắt Dạ Tứ quét về phía Hạ Thanh Ảnh, thấy khóe môi cô hơi nhếch lên với thái độ bất cần đời, đáy mắt xẹt qua vẻ chán ghét, lạnh lùng lên tiếng:
"Đúng vậy."
Nhận được câu trả lời khẳng định, sắc mặt thủ lĩnh trầm xuống, những việc làm của Hạ Thanh Ảnh trong suốt mấy năm qua ông ấy đều thu hết vào tầm mắt, trước đó còn nể mặt lời tiên tri của đại tế ti đời trước nên mới đặt kỳ vọng vào cô.
Nhưng bây giờ, cô đã phạm phải điều cấm kỵ của thú nhân, ông ấy tuyệt đối sẽ không nương tay dung túng nữa.
Cây trượng xương thú nắm chặt trong tay giáng mạnh xuống đất một cái rõ kêu.
"Người đâu, áp giải giống cái này ra đài tế, đánh tám mươi roi để răn đe toàn bộ bộ lạc!"
Giống cái vừa rồi là người đầu tiên chỉ trích Hạ Thanh Ảnh tên là Cúc Hoa, trên mặt mang theo vẻ ác ý không thèm che giấu.
“Thủ lĩnh, Hạ Thanh Ảnh mưu hại vị hôn phu thú nhân, chỉ đánh tám mươi roi thì nhẹ quá, chi bằng đày cô ta đến vùng hoang dã Mạn Lâm đi!”
Dạ Tứ, Tư Diệu cùng hai người kia nghe thấy lời này, đồng loạt nhíu mày nhìn Cúc Hoa, không mấy tán thành lời Cúc Hoa vừa nói.
Bọn họ muốn trừng phạt Hạ Thanh Ảnh, nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện ép chết cô.
Hạ Thanh Ảnh bắt được từ khóa "lưu đày" liền hoàn hồn.
Trong cuốn sách này không chỉ một lần nhắc đến vùng hoang dã Mạn Lâm, nơi đó giăng kín cỏ độc, lại còn có trùng độc thú dữ hoành hành, những tên thú nhân lưu vong lảng vảng ở đó lại càng là sự tồn tại vô cùng đáng sợ.
Ngay cả những tên thú nhân giống đực có thực lực cường hãn trong bộ lạc, đi vào đó cũng chưa chắc đã có thể toàn mạng bước ra ngoài.
Giống như nguyên chủ được nuông chiều từ bé mà vào đó thì chỉ có con đường chết.
Trước đó, Dạ Tứ nói muốn phạt cô, muốn trục xuất cô khỏi bộ lạc, chứ hoàn toàn không nói là muốn đuổi cô đến vùng hoang dã Mạn Lâm.
Dù sao thì ở dị thế, giống cái là sự tồn tại vô cùng quý hiếm, bọn họ hẳn là vẫn chừa lại cho cô một tia sinh cơ.
Nguyên chủ trong sách cuối cùng bị lưu đày đến vùng hoang dã Mạn Lâm, chắc chắn là có phần "công lao" của Cúc Hoa trong đó.
Tên này chính là muốn bức cô vào chỗ chết, tâm địa độc ác quá thể đáng!
Thấy có hai tên thú nhân giống đực áp sát lại gần, Hạ Thanh Ảnh liền quát lớn một tiếng:
"Khoan đã! Không có bằng chứng xác thực, các người dựa vào đâu mà khẳng định tôi hạ độc?"
Phong Trì vừa vặn chen được vào đám đông, vừa nghe thấy cô chết đến nơi còn cứng đầu chối cậy, tính tình nóng nảy bùng nổ ngay lập tức, chỉ thẳng vào đĩa thịt nướng bị đá văng dưới đất.
"Đĩa thịt nướng này chính là chứng cứ!"
Hạ Thanh Ảnh chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội ngơ ngác.
"Trên đĩa thịt nướng này rõ ràng chẳng có cái gì cả, tính là loại chứng cứ kiểu gì thế?"
Phong Trì không ngờ cô lại dám trở mặt chơi xấu, ngọn lửa giận dữ xộc thẳng lên đỉnh đầu.
"Tôi tận mắt nhìn thấy cô hạ dược đấy! Tuyệt đối không thể sai được!"
"Vậy thì chắc chắn là anh nhìn nhầm rồi."
Hạ Thanh Ảnh tự tin tràn trề, ưỡn thẳng sống lưng nhìn thẳng vào Dạ Lãng:
"Bắt trộm phải bắt tận tay, bắt gian phải bắt tận đôi, thủ lĩnh đại nhân chắc sẽ không vì không phân rõ trắng đen mà oan uổng cho tôi đâu nhỉ?"
Dạ Lãng vốn đặt niềm tin vô điều kiện vào người cháu đích tôn Dạ Tứ, cho nên mới trực tiếp ra lệnh, nhưng đúng như Hạ Thanh Ảnh đã nói, đã là thủ lĩnh thì không thể nghe từ một phía mà tin răm rắp, kết tội vô cớ sẽ làm tổn hại đến uy tín của ông ấy trong bộ lạc.
Ông ấy nghiêng đầu thấy Dạ Tứ khẽ gật đầu, xác định Hạ Thanh Ảnh đúng là đã hạ dược, đành kìm nén cơn giận trầm giọng ra lệnh:
"Được, người đâu! Mời y sư tới kiểm tra đĩa thịt."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)