“Vẽ một bức, vẽ năm anh chàng đẹp trai đi cùng tôi nhé~.”
“Lại vẽ thêm một bác sĩ Đông y điều dưỡng cơ thể giúp tôi nữa~.”
“Bụp!”
…
Mây che trăng, đêm đen như mực.
Đại não Hạ Thanh Ảnh mờ mịt một mảnh, cứ như thể có hàng vạn con muỗi đang kêu vo ve trong đầu.
Xung quanh dường như có tiếng động, cô nghe không rõ ai đang nói chuyện, bản năng mở bừng mắt ra, đập vào mắt không phải là phòng vẽ nơi cô thức khuya cất công chạy deadline, mà là một căn nhà đất rộng rãi nhưng lại vô cùng nguyên thủy?
Trên bức tường thô ráp hòa lẫn với cỏ khô treo đầy da thú và xương thú, đống lửa đang cháy ở giữa căn phòng phản chiếu ra một cảnh tượng khiến người ta xịt máu mũi.
Năm người đàn ông nửa thân trên không mảnh vải che thân, màu tóc khác nhau, nhưng lại cùng sở hữu nhan sắc nghịch thiên, cao chín thước đầy vẻ hoang dã.
Lúc này năm người đàn ông cơ ngực, cơ bụng lộ rõ hết cỡ, bờ vai rộng eo thon, nửa thân dưới tuy chỉ quấn một miếng da thú, nhưng vẫn có thể nhìn ra phần chân tràn trề sức mạnh.
Cho dù là người mẫu nam thì cũng rất ít người có được thân hình hoàn hảo thế này.
Hạ Thanh Ảnh theo bản năng chớp chớp mắt: Chắc là đang mơ thôi, năm người đàn ông thì ít nhất cũng phải có năm "cây" chứ nhỉ...
Kệ đi, đằng nào cũng là mơ, đường hoàng đưa tay sờ thử hai cái xem sao.
Thế là cô gan lớn bằng trời, hai tay sờ soạng về phía người đàn ông có mái tóc bạc đứng gần cô nhất, vẻ mặt lạnh lùng.
[Mau lại đây nào~. Chị đây sủng ái cưng đầu tiên!]
Người đàn ông tóc bạc đột ngột lách người sang một bên, không để cô thực hiện được ý đồ.
[Làm gì thế chứ, đã ra đây làm người mẫu cho người ta ngắm rồi mà sao còn làm cao thế!]
Hạ Thanh Ảnh lầm bầm bất mãn, lại vươn móng vuốt ra một lần nữa.
Ánh mắt dài hẹp của người đàn ông tóc bạc nhìn cô lạnh lẽo thấu xương, tràn ngập vẻ chán ghét không thèm che giấu, giơ tay hất phăng tay cô ra.
"Hạ Thanh Ảnh, đừng chạm vào tôi!"
Hạ Thanh Ảnh ôm mu bàn tay đang đau nhói, cả người ngơ ngác mất một giây, vội vã đảo mắt nhìn lướt qua mấy người đàn ông trước mặt, ánh mắt bọn họ nhìn cô mang theo sự ghét bỏ và chán ghét tột độ, nhìn cô cứ như đang nhìn một kẻ sắp chết.
Đây... đây... đây không phải là mơ!
Vậy bây giờ là tình huống gì thế này?
Giây tiếp theo, trong đầu cô ùa về một ký ức không thuộc về mình.
Đầu óc Hạ Thanh Ảnh "ầm" một tiếng nổ tung hoa trời.
Cô vậy mà lại xuyên sách, xuyên vào một cuốn tiểu thuyết dị thế có tên là [Thú thế kiều mị thư tộc, bị các lộ đại lão quỳ cầu liếm] mà cô lướt đọc lúc rảnh rỗi ba tháng trước.
Cô còn chẳng phải nữ chính, mà là vị hôn thê chết yểu của năm đại lão phản diện mạnh nhất trong số các đại lão, chính là nữ phụ ác độc pháo hôi bị biên kịch cho "bay màu" ngay từ đầu truyện.
Nguyên chủ là con gái của thủ lĩnh Thương Lãm bộ lạc đời trước, vào lúc cô vừa mới sinh ra, đại tế ti đời trước đã tiên tri rằng tương lai cô sẽ có thể hưng thịnh Thương Lãm bộ lạc.
Thế là thủ lĩnh và đại tế ti đặc biệt sớm chọn sẵn cho cô năm vị thú phu vị hôn thê có năng lực xuất chúng, có thể hỗ trợ và bảo vệ cô, ngày thành hôn được định vào đúng sinh nhật hai mươi tuổi của cô.
Nguyên chủ vô cùng vui vẻ chấp nhận chuyện này.
Cô ta có tính cách kiêu căng ngu xuẩn, hành động hống hách, trong suốt quá trình lớn lên dựa vào việc mình là con gái thủ lĩnh mà không ít lần chèn ép năm vị thú phu vị hôn thê này.
Cho đến ba năm trước, thủ lĩnh và đại tế ti hy sinh trong trận chiến với triều đại thú dữ man rợ.
Nguyên chủ mất đi chỗ dựa, trong một đêm trở thành cô nhi không nơi nương tựa, thế nhưng cô ta lại chẳng hề vì thế mà thay đổi tính cách, vẫn cứ ngu xuẩn hống hách như xưa, làm không ít chuyện kỳ quái động trời, trở thành sự tồn tại khiến cả bộ lạc chán ghét và ghét bỏ.
Trong truyện kể rằng năm đại lão phản diện đều là những kẻ không gần nữ sắc, tất cả là vì sự chèn ép lâu dài của người vị hôn thê đã chết trước đó.
Nhắc đến chuyện vào một ngày nào đó cách thời điểm thành hôn của bọn họ hai tháng, nguyên chủ lừa bọn họ ăn món thịt nướng có tẩm nước hoa tình với hiệu quả kích thích cực mạnh, kết quả là bị bắt quả tang tại chỗ.
Thủ lĩnh đương nhiệm đã công khai trừng phạt nguyên chủ và trục xuất cô ta đến vùng hoang dã Man Lâm, cuối cùng cô ta bị thú nhân lưu vong hành hạ đến chết.
Hạ Thanh Ảnh nhớ rõ, ở đoạn cuối c1, tác giả có viết lời giải thích rằng nguyên chủ là vì vô tình nghe lén được ý định muốn hủy hôn của năm vị thú phu, cô ta nghĩ đến cảnh mình không nơi nương tựa, nếu không có sự bảo vệ của năm con giống đực mạnh mẽ này, cuộc sống sau này chắc chắn sẽ cực kỳ thê thảm.
Thế nên mới liều mạng làm canh bạc lớn, đi mua nước hoa tình – loại thảo dược kích thích bị các đại bộ lạc nghiêm cấm sử dụng ở chợ đen bí ẩn, mưu toan gạo nấu thành cơm.
Còn người đàn ông tóc bạc mà cô vừa định sờ, tên là Dạ Tứ, nguyên hình là sói bạc, là cháu đích tôn của thủ lĩnh đương nhiệm, cũng là một trong những thú phu vị hôn thê của cô.
Dạ Tứ liếc xéo người con cái vẫn còn ngắm nghía cơ bụng của anh vào lúc này, hằn học lên tiếng:
“Cô dám hạ nước hoa tình với chúng tôi, dùng thủ đoạn đê tiện này, cứ chờ mà nhận cái chết đi!”
Sự lạnh lẽo trong giọng nói khiến Hạ Thanh Ảnh run lẩy bẩy, lập tức hoàn hồn, trong lòng gào thét điên cuồng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)