Hệ thống đang tải…
[Đinh đong. Ký chủ, danh sách nhiệm vụ của cô đã được làm mới, vui lòng hoàn thành trong vòng 24 giờ, thành công thì có thể kéo dài thêm ba ngày tuổi thọ.]
Trên quang não trước mặt hiển thị nội dung nhiệm vụ: Thi đậu phỏng vấn vị trí quản lý ký túc xá của học viện Ascali.
Bên dưới xuất hiện hai lựa chọn.
Một là chấp nhận, một là từ chối.
Mặt Lạc Phùng Đăng không biểu cảm, giơ tay bấm từ chối, rồi cúi đầu tiếp tục ăn mì cay.
[Đinh đông. Ký chủ, danh sách nhiệm vụ đã được làm mới, không thể từ chối!]
Quang não lại bật lên, nhưng lần này chỉ còn duy nhất một lựa chọn: chấp nhận.
Chọn hay không thật ra cũng chẳng quan trọng.
Lạc Phùng Đăng cắn một viên bò viên mọng nước, giơ tay bấm dấu X ở góc phải trên quang não.
[Ký chủ của bạn từ chối hợp tác, đồng thời tiện tay tặng bạn một cú búng mũi.]
[Ký chủ! Cô còn từ chối nữa là tôi giận đấy! Bây giờ cô là người sắp chết rồi, không hoàn thành nhiệm vụ là sẽ chết thật đó!]
Người sắp chết Lạc Phùng Đăng vẫn đang cố ôm bát mì cay của mình chiến đấu đến cùng.
Một tuần trước, gia tộc nội đấu, chỉ trong một sớm một chiều sụp đổ, người nắm quyền bị thay thế hoàn toàn.
Thế gian này vốn dĩ là Alpha làm chủ, mạnh được yếu thua.
Cô là một Beta không có bất kỳ giá trị lợi dụng nào, lại đứng phe trung lập, lẽ ra đã bị quân phản loạn giết chết từ lâu.
Cuối cùng không hiểu sao lại bị trói buộc với cái hệ thống suốt ngày bắt cô làm nhiệm vụ này.
Nó nói có thể giúp cô sống lâu trăm tuổi, hưởng phúc dài lâu, còn nó thì có thể nâng KPI công việc, trở thành hệ thống vàng.
Ban đầu Lạc Phùng Đăng cho rằng nó đang nói nhảm, mà thực tế đúng là nói nhảm thật.
Nhiệm vụ đơn giản chỉ cộng thêm một ngày tuổi thọ, nhiệm vụ khó thì cộng thêm chút ít, nhiệm vụ vớ vẩn thì cộng nhiều hơn.
Cô trốn đến đây làm nhiệm vụ được bảy ngày, vậy mà số dư tuổi thọ hiện tại chỉ đủ sống đến ngày mai.
“Ăn không nói, ngủ không bàn, không phải ai lắm mồm là có lý.”
Đút miếng miến sốt mè cuối cùng vào miệng, Lạc Phùng Đăng mới miễn cưỡng lau miệng, đây đã là bát thứ tám cô ăn.
[Ký chủ, đừng ăn nữa, mau lên đi, thời gian phỏng vấn sắp hết rồi, cô chỉ còn một tiếng thôi.]
Nhìn cổng lớn nguy nga của học viện Ascali đối diện, Lạc Phùng Đăng trả tiền xong mới thong thả đi qua, tới phòng bảo vệ.
“Xin chào, tôi đến phỏng vấn vị trí quản lý ký túc xá.”
Bảo vệ tiện tay chỉ: “Tòa A, phòng 1032, đi đi.”
Lạc Phùng Đăng vừa rời đi, bảo vệ liền lắc đầu, lẩm bẩm nhỏ giọng: “Chậc chậc chậc, con gái bây giờ trẻ thế này mà không lo học hành, vì đuổi theo nam thần mà cũng chạy tới làm quản lý ký túc.”
Đi đến cửa tòa A, liền thấy người đến phỏng vấn đã xếp thành một hàng dài.
Tất cả đều là thiếu nữ tuổi xuân, tay cầm bảng tiếp ứng và ảnh, trên đó viết cái tên Hoắc Nhĩ.
Không phải phỏng vấn quản lý ký túc sao? Mấy người này tới làm gì?
Lạc Phùng Đăng không hiểu tình hình, chọc nhẹ vai cô gái phía trước.
“Xin hỏi, đây là phỏng vấn quản lý ký túc xá à?”
Cô gái kia mắt sáng rực, tay cầm bảng đèn của Hoắc Nhĩ, giọng trong trẻo: “Đúng vậy, nhưng bọn tôi là đến xem Hoắc Nhĩ. Nghe nói lần này chính anh ấy tuyển quản lý ký túc.”
[Ký chủ, tôi đã nói rồi mà, bảo cô đến sớm đi, cô thì hay lắm, ở quán làm liền tám bát mì cay, giờ có chen cũng không chen vào nổi.]
Lạc Phùng Đăng kiễng chân nhìn một cái, cũng không biết Hoắc Nhĩ là nhân vật gì, đợi đến lượt cô không biết phải đến bao giờ.
“Con người có ba nỗi cấp bách, tôi đi vệ sinh trước đã.”
[Cô còn tâm trạng đi vệ sinh à! Phải mau nghĩ cách đi phỏng vấn chứ! Không làm được quản lý ký túc thì ngày mai cô chết thật đấy!]
Sống hay chết với Lạc Phùng Đăng cũng chẳng quan trọng.
Từ nhỏ đến lớn cô bị nhốt trong những bức tường cao của gia tộc.
Bề ngoài thì được chăm sóc kỹ lưỡng, nhưng thực chất chẳng ai quan tâm cô sống hay chết.
Chỉ là hiếm khi bên cạnh lại có một hệ thống lo lắng cô sẽ chết như vậy.
Cảm thấy cũng thú vị, giúp nó hoàn thành KPI cũng chẳng có gì xấu.
Dù sao thì những ngày tháng cô từng sống trước đây cũng chẳng khác gì đã chết…
Đi tới nhà vệ sinh không xa, đúng lúc cô va phải một người.
Ngẩng đầu lên, đối phương sững sờ.
Lạc Phùng Đăng cũng sững sờ theo.
Một người đàn ông cao mét chín, ngũ quan sắc nét, tuấn mỹ vô cùng, trông như pho tượng thần Hy Lạp được người ta tạc khắc tỉ mỉ.
Đặc biệt là đôi mắt kia lộ rõ vẻ bối rối, mờ mịt xen lẫn hoảng loạn, cả người toát lên khí chất thiếu niên rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Nếu như không đội bộ tóc giả xoăn dài, không mặc chiếc váy hoa liền thân.
Cảnh tượng trước mắt mang lại cho Lạc Phùng Đăng cảm giác chấn động chẳng khác nào nhìn thấy Sakuragi Hanamichi mặc váy vậy.
Da đầu Hoắc Nhĩ như muốn nổ tung, mặt đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tức giận.
Nếu không bị dồn đến đường cùng, làm sao anh lại ăn mặc thế này được.
[Ký chủ! Anh ta chính là Hoắc Nhĩ đó! Chính là người đang tìm quản lý ký túc! Lần này có cách rồi!]
Lạc Phùng Đăng gạt tay anh ra, không ngờ kẻ trông người mẫu này lại có sở thích mặc đồ nữ.
“Có gan mặc thì không có gan cho người ta xem à?”
Ánh mắt cô quét từ trên xuống dưới, trong lòng nghĩ thầm: Quả nhiên mặc váy thì không nên có lông chân.
Cùng lúc đó, Hoắc Nhĩ cũng đang đánh giá người trước mặt.
Cô mặc quần áo vô cùng bình thường, nhưng làn da trắng mịn, mái tóc dài đen nhánh óng ả buông thẳng tới tận eo.
Gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn mang theo một nét lạnh nhạt, như thể từ trong xương cốt đã toát ra thần thái thản nhiên.
Thấy ánh mắt Lạc Phùng Đăng gần như dính chặt vào mình, Hoắc Nhĩ khinh thường cười nhạt một tiếng.
“Đừng tưởng trông cũng có chút nhan sắc là có thể dùng thủ đoạn này để thu hút sự chú ý của tôi.”
“Tôi không có bất kỳ hứng thú nào với một Beta cả.”
Anh không hề ngửi thấy trên người cô gái trước mặt bất kỳ mùi pheromone nào.
Chỉ là một Beta vô dụng mà thôi.
“Cô biết tên tôi rồi, chắc cũng là một trong đám fan não tàn ngoài kia chứ gì?”
“Tôi nói cho cô biết, tôi chẳng có chút hứng thú nào với mấy người cả. Tôi là Alpha cấp cao nhất, người xứng với tôi thì…”
Rắc.
Lạc Phùng Đăng căn bản không thèm nghe anh nói hết, trực tiếp dùng quang não chụp anh từ đầu tới chân một tấm.
Ngay sau đó dùng hai ngón tay phóng to, lại chụp thêm một tấm cận mặt.
Hoắc Nhĩ trừng to mắt: “Cô làm cái gì đấy! Ai cho cô chụp tôi!”
“Chụp rồi bán cho mấy fan não tàn bên ngoài.”
Lạc Phùng Đăng bình thản ngắm nghía những bức ảnh mình vừa chụp.
Người bị ép đến phát điên chỉ có Hoắc Nhĩ.
Anh mặc thế này mà bị truyền ra ngoài thì đúng là mất mặt đến tận nhà.
Anh vươn tay định giật lấy, nhưng Lạc Phùng Đăng nhanh tay lẹ mắt nhét thẳng quang não vào trong áo lót của mình.
“…”
Tay Hoắc Nhĩ dừng lại trước ngực cô, rồi chậm rãi siết thành nắm đấm.
“Cô muốn gì? Xóa ảnh đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

