Trong nhà có đồ ăn ngon gì cũng để nàng ta ăn trước, mua được vải tốt cũng cắt may quần áo mới cho nàng ta trước, có thứ mới lạ gì cũng để nàng ta chọn trước.
Sở Minh Nguyệt trước kia ở nhà họ Sở như một tiểu thư được cả nhà hầu hạ, ăn trắng mặc trơn, chỉ chực há miệng chờ sung, giơ tay chờ áo.
Cả ông bà nội đã cao tuổi và em trai Sở Tử Thư nhà tam thúc cũng thường xuyên nhường nhịn nàng ta, mỗi lần có đồ ăn ngon, Sở Tử Thư đều hướng đôi mắt chăm chăm nhìn Sở Minh Nguyệt ăn, dù chảy nước miếng đầy đất vẫn kiên trì không mở miệng xin nàng.
Nàng ta không những phớt lờ sự quan tâm yêu thương của gia đình, lại còn ngày nào cũng than vãn vì mình đã sinh nhầm vào gia đình nghèo khó như vậy, hủy hoại cuộc đời nàng ta, khiến nàng ta phải sống cảnh nghèo khổ suốt đời.
Vì vậy, nàng ta ngày nào cũng nổi cáu, ăn không ngồi rồi, chẳng biết làm gì, sống đúng kiểu tiểu thư “chân không dính nước sông, tay không dính bột mì”.
Thế nhưng bất kể nàng ta bày ra bộ dạng như vậy, người nhà họ Sở cũng không hề so đo, vẫn nhẫn nại, cưng chiều nàng ta như xưa, cố gắng thỏa mãn mọi ham muốn cá nhân của nàng ta.
Nguyên chủ chính vì mấy hôm trước tự dưng nổi hứng muốn ra sông giặt quần áo, Lý Tú Anh vui mừng vì cuối cùng nàng ta cũng chịu làm việc gì đó, liền thu xếp mấy bộ quần áo đưa cho nàng ta đi.
Ai ngờ ra đến sông, nhìn thấy cảnh phồn hoa bên kia sông, trong lòng Sở Minh Nguyệt sinh ra ao ước rồi không nhịn được bảo Lý Trung, người chuyên chở đò ngang trong thôn, đưa nàng ta sang sông, nói muốn sang bên kia xem thế nào.
Vốn dĩ người nhà họ Sở là hộ ngoại lai từ bên ngoài chuyển đến cái thôn này nên luôn bị kỳ thị, bị người ta bắt nạt, cộng thêm trong gia đình lại xuất hiện một người như Sở Minh Nguyệt - rõ ràng là cực phẩm lại được cả nhà che chở - nên ngày ngày bị dân làng chê cười mỉa mai.
Câu chuyện nàng ta nói với Lý Trung ở bờ sông đã bị mấy nữ nhân trong thôn cùng giặt đồ với nàng ta nghe thấy, lúc đó họ liền chê cười nàng ta thậm tệ.
Sở Minh Nguyệt ở nhà vốn được mọi người phục vụ, chiều chuộng đã quen, đã bao giờ phải chịu đựng sự tức giận như vậy?
Nàng ta lập tức nổi khùng lên liền rút chiếc trâm trên đầu đâm vào một nữ nhân mắng nàng ta ác nhất, làm rách khóe mắt người ta. Hành động hung hãn này lập tức gây ra sự bất mãn của những người khác, mấy nữ nhân xung quanh lập tức vây lại đánh cho nàng ta một trận, còn ấn nàng ta xuống sông uống mấy ngụm nước rồi đẩy mạnh nàng ta xuống chỗ nước sâu.
Chờ Lý Trung phát hiện ra tình hình không ổn, vớt nàng ta lên thì nàng ta đã tắt thở mất rồi.
Người nhà họ Sở chạy đến, thấy nữ nhân kia bị Sở Minh Nguyệt đâm thương, nhất thời cũng không biết phải làm sao.
Sau đó trưởng thôn cũng đến, ông ta tuyên bố Sở Minh Nguyệt chết cũng đáng tội, nếu nhà họ Sở không phục, sẽ đuổi họ ra khỏi thôn.
Người nhà họ Sở định đòi lại công bằng cho Sở Minh Nguyệt, nhưng bởi vì nàng ta vô lý trước, ngày thường trong thôn cũng ngang ngược càn quấy, bị mọi người ghét bỏ nên cuối cùng bị trưởng thôn đã dùng thế lực đàn áp, vì vậy mới có cảnh đóng quan tài hậu sơn và Sở Minh Nguyệt từ dị thế xuyên qua.
Sở Minh Nguyệt ngồi bên cạnh giường đất nghĩ đến đây, không khỏi nhíu mày, may mà nàng xuyên đến.
Mấy ngày ở đây, nàng đã sâu sắc cảm nhận được tình thân gia đình thương yêu, sự cưng chiều và nâng niu của gia đình dành cho nàng... đó là điều mà suốt hai mươi sáu năm cuộc đời trước kia của nàng chưa từng được hưởng qua, không ngờ nguyên chủ lại là một người… như vậy.
Vì thế, tuy nàng có đủ thứ bất mãn vì bị đưa đến một nơi thôn dã nghèo khổ như thế này, nhưng trong thâm tâm nàng lại thích người nhà họ Sở.
Nàng thầm hứa với lòng sẽ thay nguyên chủ trả ơn cho gia đình, sẽ thay đổi ấn tượng của mình trong lòng người nhà cũng như trong lòng dân làng, để người trong thôn không thể tùy tiện bắt nạt, hay chê cười nàng nữa, để người nhà không còn phải vì sự ngang ngược càn quấy của Sở Minh Nguyệt ngày trước mà phải chịu sự khinh thường, ghẻ lạnh của mọi người.
Chỉ là... có một vấn đề cứ luôn khiến nàng băn khoăn, suy nghĩ mãi vẫn không ra.
Theo lẽ thường, ở trong một ngôi làng miền núi như vậy, đặc biệt là thời cổ đại, chẳng phải đều trọng nam khinh nữ sao?
Nhưng mấy người nam nhân khác trong nhà, kể cả Sở Tử Thư nhỏ nhất cũng không được đối đãi ưu ái như nàng.
Vậy thì tại sao, riêng người nhà họ Sở lại quá nuông chiều Sở Minh Nguyệt như vậy, mặc cho nàng ngang ngược càn quấy, ăn không ngồi rồi chẳng làm việc gì?
Và hơn nữa, dù có thái độ như thế nào, người nhà đối với nàng vẫn tốt như xưa, chưa bao giờ so đo với nàng?
Chẳng lẽ, nàng không phải con ruột của họ?
Gần như ngay lập tức, ý nghĩ trong đầu đã bị vứt bỏ.
Nếu không phải con ruột, ai lại đối tốt với con người khác như vậy?
Nàng lắc đầu thở dài, dù sao thì bây giờ chuyện nàng có thể làm được cũng chỉ là cải thiện cuộc sống của gia đình, xây dựng lại hình ảnh của mình mà thôi.
Sau này, mọi thứ ở nhà họ Sở sẽ thay đổi vì nàng, một Sở Minh Nguyệt mới sinh ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


