Cho đến khi máy bay hạ cánh thì Lục Trình Dương không thể nói thêm một câu nào nữa vì Tô Tầm ngủ thẳng một giấc từ lúc máy bay cất cánh cho đến khi máy bay hạ cánh.
Gần tám giờ rồi, Tô Tầm quả thật cũng đói, nhẹ gật đầu: “Được.”
Thành phố này rất quen thuộc, quen thuộc đến nỗi chỉ cần đi trên bất kỳ con đường nào cũng có thể nhớ lại từng hình ảnh ngày xưa. Lục Trình Dương không hỏi Tô Tầm muốn đi ăn ở đâu, anh trực tiếp lái xe đến khu phố họ ở trước kia, gần đó có một quán ăn gia đình, bà chủ là một nữ đầu bếp xinh đẹp trẻ tuổi. Không gian của quán ăn không lớn nhưng sạch sẽ vệ sinh, mỗi ngày chỉ phục vụ mười lăm bàn mà thôi, nhất định phải đặt trước ba ngày mới được, Tô Tầm trước kia rất thích hương vị món ăn nơi đây. Lục Trình Dương thường đặt vào thứ hai, tối thứ bảy sẽ đưa cô đến ăn, ăn xong sẽ cùng nhau đi xem phim, sau đó cùng nhau đi bộ về nhà.
Năm năm đã qua, quán ăn này vẫn giống như trước, ngay cả cách bài trí cũng không thay đổi một chút nào cả.
Tô Tầm đứng ở trước cửa quán có chút hoảng hốt, ánh sáng ấm áp từ trong cửa kính chiếu ra, trong quán không còn người khách nào khác, chỉ còn một mình thân ảnh yểu điệu của bà chủ đang ngồi trước quầy gõ bàn phím.
“Vào thôi, nếu không quán sẽ đóng cửa.” Lục Trình Dương nghiêng đầu nói với Tô Tầm.
Tô Tầm ngẩng đầu nhìn anh một cái, ngay từ lúc bắt đầu cô đã biết Lục Trình Dương đưa cô đến thành phố S là có tư tâm. Nếu như cô cương quyết từ chối chuyến đi công tác này thì anh cũng không thể làm gì cô cả.
Lúc năm năm trước hai người ly hôn, Tô Tầm liền cho rằng đời này cô và Lục Trình Dương không còn liên quan gì đến nhau nữa nhưng lần này anh đột nhiên xuất hiện, đủ loại dấu hiệu nói cho cô biết nếu như lần này cô không đến thành phố này cùng anh thì ngoại trừ đứa con, sau này họ sẽ còn có nhiều chuyện dây dưa không rõ.
Tô Tầm bước chân vào quán ăn trước, đẩy cửa kính trong suốt ra, tiếng chuông gió lanh lảnh vang lên, trong một buổi tối mùa hè càng làm cho người ta chú ý hơn. Bà chủ nghe thấy tiếng động thì nghiêng đầu nhìn qua, cười nói với Tô Tầm: “Tôi chờ hai người đã lâu rồi, nếu hai người còn không đến thì tôi cũng chuẩn bị đóng cửa rồi.”
Tô Tầm áy náy cười một tiếng, đang muốn nói chuyện thì nghe thấy giọng nói trầm thấp từ tính của Lục Trình Dương: “Xin lỗi, bây giờ có thể dọn món ăn lên cho chúng tôi được không?”
Bà chủ đứng lên, dùng tay làm dấu mời: “Hai người đợi một chút.” Rồi xoay người đi vào phòng bếp.
Chọn một vị trí gần cửa sổ ngồi xuống, Lục Trình Dương rót trà rồi để trước mặt Tô Tầm, mùi gạo nhàn nhạt bay vào trong mũi. Tô Tầm bưng chén trà lên nhấp một ngụm, nhiệt độ rất vừa nên cô rất nhanh đã uống hết chén trà. Tô Tầm rất thích hương vị của loại trà này, từ trước đến giờ ở trong nhà cô đều có.
“Anh đã mua lại căn nhà trước kia của chúng ta.” Lục Trình Dương nâng ấm trà lên rót vào chén cho cô, không nhanh không chậm nói.
Bỗng dưng Tô Tầm ngẩng đầu nhìn Lục Trình Dương nhưng rất nhanh đã cúi xuống, khóe miệng cong lên một nụ cười thản nhiên: “Vậy ư? Ánh mắt của anh thật đúng là không tốt chút nào, căn nhà kia vừa nhỏ lại chẳng có gì hay cả, mua để đầu tư cũng chẳng có lời.”
Năm bọn họ kết hôn thì Lục Trình Dương mới vừa tốt nghiệp được một năm, anh chỉ có một chiếc xe, không có nhà. Anh thuê một căn nhà gồm hai phòng ở giữa trường học và công ty của anh, sau một tuần thì cô lấy thân phận là nữ chủ nhân bước vào căn nhà trọ đó.
Lúc đó anh đã tựa vào trán cô nhỏ giọng nói: “Bây giờ anh chưa thể cho em một căn nhà được, em có cảm thấy tủi thân hay không? Sẽ không cảm thấy... chọn Mục Viễn tốt hơn chứ?”
Cô hỏi anh: “Anh đây không phải là ép em chọn lựa giữa tình yêu và bánh mì hay sao?”
Anh nói: “Không phải, em không cần phải chọn lựa bởi vì anh sẽ cho em cả hai. Anh chỉ muốn biết bây giờ em có cảm thấy tủi thân hay không thôi?”
Cô cười hì hì bóp eo anh: “Lục Trình Dương, anh không biết sao? Bây giờ xu hướng chọn chồng là chọn người có năng lực, em chưa bao giờ cảm thấy ở cùng với anh là ủy khuất chính mình cả, ngược lại em thấy rất vui.”
Lục Trình Dương đúng là người có năng lực. Hai tháng trước khi ly hôn anh nói cho Tô Tầm biết là lúc cô tốt nghiệp có thể dẫn cô đi xem nhà rồi, đến lúc đó cũng sẽ đến thành phố B cầu hôn cô với người nhà của cô. Lúc lấy giấy chứng nhận kết hôn thì Tô Tầm có chút sợ sẽ bị người nhà trách cứ nên kiên trì đợi đến khi tốt nghiệp mới nói cho gia đình biết.
Khi đó anh đã muốn cho cô những thứ tốt nhất, vừa cho cô tình yêu, vừa cho cô bánh mì.
Nhưng cuối cùng anh đã vứt bỏ tình yêu đi, để lại cho cô bánh mì nhưng cô không cần. Một mình mang theo giấy ly hôn và tấm thân bị tổn thương trở về thành phố B cùng với một món quà ngoài ý muốn.
“Anh mua căn nhà kia cũng không phải để đầu tư.” Lục Trình Dương nhìn Tô Tầm, lông mày của anh nhíu lại, anh cảm thấy Tô Tầm là cố ý nói như vậy.
“Đừng nói là vì tôi.” Sắc mặt Tô Tầm không thay đổi, trong giọng nói có chút trào phúng.
Đôi mắt trong suốt kia cứ như vậy lẳng lặng nhìn anh, Tô Tầm thấy sắc mặt của anh có chút thay đổi, trong con ngươi của anh thoáng qua một tia đau thương khiến cho trong lòng Tô Tầm không hiểu sao lại dâng lên một tia khoái cảm.
Đúng lúc này, bà chủ bưng lên một tô canh, nhìn thoáng qua hai người rồi cuối cùng nói với Tô Tầm: “Canh này đã được hầm cách thủy mấy giờ liền, tôi nhớ trước kia mỗi lần cô đến đây đều gọi món này, vài năm không gặp, hy vọng cô vẫn còn thích.”
Tô Tầm kinh ngạc nhìn bà chủ, mặc dù trước đây cô tới đây nhiều lần nhưng ít khi tiếp xúc với bà chủ, không ngờ đối phương vẫn còn nhớ đến cô, Tô Tầm cười: “Cảm ơn, mùi vị rất thơm.”
Đối phương cười lại với cô rồi xoay người đi vào phòng bếp.
Món ăn dần dần được bưng lên, Tô Tầm cầm lấy đũa bắt đầu thưởng thức, hương vị vẫn giống như trước đây. Tô Tầm có chút tò mò nhìn bà chủ đang ngồi ở quầy, bình thường người ta mở quán không phải muốn càng ngày càng mở rộng sao? Quán này buôn bán tốt như vậy nhưng tại sao mấy năm qua bà chủ xinh đẹp trẻ tuổi này vẫn giữ quán nhỏ như vậy?
Lục Trình Dương nhìn Tô Tầm, dường như anh hiểu được nghi vấn của cô nên nhàn nhạt giải thích: “Sau khi em về thành phố B thì quán này liền đóng cửa vài năm, lần trước rời đi thì anh tình cờ phát hiện ra quán đang được sửa chữa, hôm nay là ngày khai trương lại, chúng ta là những người khách đầu tiên.”
Tô Tầm nghe vậy thì kinh ngạc, nhịn không được lại nghiêng đầu nhìn bà chủ. Không gia của quán này không lớn nên những lời nói của Lục Trình Dương đều truyền vào trong tai chủ quán.
Bà chủ lại ngẩng đầu cười với Tô Tầm, cười vô cùng vui vẻ: “Vốn thời gian chính thức khai trương là ngày mai nhưng tôi không thể lay chuyển được thỉnh cầu của Lục tiên sinh nên tối nay mới mở cửa.”
Tô Tầm nghe những lời này thì nhìn Lục Trình Dương, cô không biết phải nói cái gì nên nhìn bà chủ nói những lời từ đáy lòng: “Hương vị món ăn vẫn giống như trước kia, ăn rất ngon.”
“Cảm ơn.” Bà chủ nói xong xoay người đi vào phòng bếp, cố ý để lại không gian cho hai người.
Tô Tầm suy nghĩ một chút rồi ngẩng đầu nói với Lục Trình Dương: “Tôi đồng ý cho anh nhận Tiểu Tông nhưng tôi không muốn giữa tôi và anh có liên quan gì với nhau cả, chúng ta làm một bản thỏa thuận.” Lông mày của anh nhíu chặt nhưng cô làm như không thấy, tiếp tục nói: “Tôi không nói với con anh là một người bố không tốt nhưng trước đó hai người đã gặp nhau rồi, tôi không nói cho Tiểu Tông biết anh là bố của bé. Tiểu Tông cũng đã bốn tuổi rồi, bé sẽ tò mò tại sao trước kia lại không nói cho bé biết, tại sao... tôi lại ghét anh. Những điều này tôi cũng không biết phải giải thích như thế nào với một đứa nhỏ cả.”
Lúc cô nói “tôi lại ghét anh” thì âm điệu nhỏ hơn một chút, giống như là cô cố ý nhấn mạnh.
“Nếu như em có cao kiến gì thì anh sẽ phối hợp nhưng anh làm vậy không phải là vì em mà là vì đứa nhỏ.”
“Bây giờ chúng ta giống như những cặp vợ chồng đã ly hôn khác. Trước tiên nói chuyện đứa nhỏ sẽ ở với ai. Từ nhỏ Tiểu Tông đã sống cùng với tôi nên đối với bé tốt nhất là không cần thay đổi, con sẽ tiếp tục ở cùng với tôi. Từ thứ hai đến thứ sáu sẽ ở cùng với tôi, cuối tuần anh có thể đón con qua ở cùng. Nếu như anh cảm thấy không tiện thì cũng có thể điều chỉnh thời gian.”
“Còn có việc anh làm ở Khải Sâm nếu chỉ là tạm thời, đến lúc anh phải về thành phố S thì con vẫn tiếp tục ở bên cạnh tôi, tôi sẽ không đồng ý anh mang con đi.”
“Cuối cùng, để cho anh và Tiểu Tông nhận nhau đã là nhượng bộ lớn nhất của tôi rồi, hy vọng là anh có thể hiểu được.”
Tô Tầm nói xong, cầm lấy chén trà uống vài ngụm, ngước mắt nhìn anh thì thấy gương mặt anh đã lạnh đến cực điểm, gắt gao nhìn chằm chằm vào cô nhưng giọng nói cũng rất trầm nhẹ: “Tầm Tầm, nguyện vọng lớn nhất của đứa nhỏ là muốn có bố mẹ ở bên cạnh, giữa chúng ta có rất nhiều hiểu lầm, trước đây...”
“Trước đây như thế nào? Trước đây chỉ là ly hôn mà thôi, chia tay chính là chia tay, nhiều năm như vậy anh cũng không giải thích, bây giờ giải thích thì có nghĩa gì chứ?” Tô Tầm nhíu mi, đặt đũa xuống: “Tôi sẽ không vì đứa con mà tái hợp với một người đàn ông có dây dưa không rõ ràng với một người phụ nữ khác.”
Lục Trình Dương im lặng nhìn cô.
Tô Tầm lại cầm lấy đũa vùi đầu ăn cơm, hiển nhiên cô không muốn nghe cái gọi là giải thích kia, là sự thật cũng không sao cả, cô không muốn nghe.
Kết thúc một bữa cơm trong im lặng, Lục Trình Dương đi đến quầy thanh toán còn Tô Tầm cầm theo túi hành lý của mình đi ra ngoài cửa. Lục Trình Dương vội vàng giữ chặt tay của cô: “Đợi chút, anh đã đặt chỗ khách sạn rồi, chúng ta cùng nhau đi.”
Tô Tầm rút tay ra, nhàn nhạt nói: “Tôi không định đi một mình, tôi chỉ là muốn ra ngoài trước mà thôi.”
Lục Trình Dương đứng ở bên cạnh im lặng nhìn cô, hai người bình tĩnh đứng ở lề đường trước cửa quán, đèn đường kéo dài thân ảnh của hai người, yên ắng tĩnh lặng. Mấy năm trước cũng như thế này nhưng phía sau anh lúc đó có một dáng người nhỏ nhắn giẫm lên bóng của anh. Hai bóng người nhập vào nhau dịu dàng chìm vào trong bóng đêm, giống như một bộ phim nói về thời thanh xuân kéo dài đến hiện tại.
Trong lúc chờ taxi, Tô Tầm quay đầu nhìn lại quán ăn nhỏ phía sau, ánh sáng nhu hòa đúng lúc vụt tắt, bà chủ cầm theo túi đi ra khỏi quán, thấy Tô Tầm nhìn qua thì liền cười với cô, Tô Tầm cũng cười lại với bà chủ.
Trời có chút tối nên Tô Tầm không nhìn rõ biểu hiện trên mặt bà chủ, chỉ nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng đóng cửa xe, sau đó Tô Tầm thấy nụ cười của bà chủ liền cứng lại. Tô Tầm nghi hoặc nghiêng người nhìn phía sau thì chỉ nhìn thấy một chiếc xe màu đen đang dừng ở ven đường. Lúc Tô Tầm quay đầu lại thì thấy một người đàn ông cao lớn đi ngang qua cô về phía quán ăn nhỏ ấm áp kia. Tô Tầm chỉ nhìn thấy bóng lưng thon dài cao lớn của người đàn ông mang theo cảm giác xâm lược nồng đậm.
Lục Trình Dương nghiêng đầu nhìn cô, nhỏ giọng nói: “Đi thôi.”
Tô Tầm quay đầu lại thì thấy ở trước mặt đã có một chiếc taxi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)