Giật tiền của người khác thì có khác gì giết cha mẹ người ta đâu chứ, bảo sao mà hai bên lại chẳng bao giờ nhìn nhau cho vừa mắt được.
Còn về cái gọi là “anh Hoang” xuất hiện trong tin nhắn kia, Hứa Phiêu đăm chiêu ngẫm nghĩ lại một lúc rồi mới sực nhớ ra rằng ở trong nguyên tác tiểu thuyết chỉ có duy nhất mỗi nam chính là sở hữu chữ “Hoang” ở trong tên gọi mà thôi, chính là Hoang Hà.
Vậy thì cái nhân vật “anh Hoang” vừa được đề cập tới đó chắc chắn không ai khác ngoài nam chính rồi.
Chẳng lẽ lý do mà nhân vật nữ phụ này ngày ngày cứ tìm mọi cách bám lấy nam chính chỉ là để được anh ta cho phép tham gia vào đội ngũ đánh phó bản của hắn, cốt cũng chỉ vì hắn trả lương rất sòng phẳng lại vô cùng hậu hĩnh sao?
Hứa Phiêu cứ mải mê nghĩ vẩn vơ lung tung như vậy. Cô cũng không vội vàng trả lời ngay mấy tin nhắn đang chờ kia, mà thay vào đó cô bắt đầu kiểm tra thật kỹ lưỡng lại toàn bộ tài sản hiện có bên trong tài khoản game của mình.
Đến khi kiểm tra xong xuôi, cô mới nhẹ nhõm trút ra một hơi thở dài thanh thản.
May mắn quá, xem ra bản thân cô cũng chưa đến mức phải lâm vào con đường chết đói lập tức rồi.
Tài khoản này ở trong game hiện tại vẫn còn sở hữu khá nhiều tiền tích lũy. Chỉ riêng cái khoản tiền vừa được chuyển trực tiếp vào tài khoản từ người bạn thân báo tin bán đồ thành công ban nãy thôi cũng đã rơi vào khoảng hơn hai nghìn.
Nếu cộng dồn tổng tất cả lại thì trong tài khoản đang có con số xấp xỉ gần một vạn tiền game.
Hứa Phiêu bắt đầu mò mẫm thử thao tác quy đổi số tiền game đó sang tiền mặt thực tế ngoài đời, thì bất ngờ phát hiện ra tỷ lệ quy đổi giữa hai loại tiền tệ này là 5:1.
Sau khi tiến hành thực hiện quy đổi toàn bộ số tiền game hiện có, cô lập tức nhận về được khoảng hơn hai nghìn tiền thật.
Tuy rằng bản thân cô lúc này vẫn chưa hề nắm rõ vật giá mua bán ở thế giới này cụ thể ra sao, thế nhưng khi nhớ lại chi tiết nữ chính trong truyện từng nhờ vào việc cày game mà kiếm đủ tiền chữa bệnh hiểm nghèo cho cha mình, thì cô đoán tỷ lệ chuyển đổi này chắc chắn cũng là vô cùng ổn áp rồi.
Con số hiển thị tiền tệ bên trong tài khoản game chầm chậm biến trở về số 0 tròn trĩnh theo đúng từng thao tác nhấn nút của Hứa Phiêu.
Sau khi đã hoàn tất việc rút tiền thành công, mặc dù trong lòng cô vẫn cực kỳ luyến tiếc và rất muốn ở lại bên trong để trải nghiệm thêm về tựa game mô phỏng chân thực này.
Thế nhưng khi mà vấn đề sinh tồn cơ bản nhất vẫn chưa thực sự được giải quyết dứt điểm thì cuối cùng cô vẫn đành phải ngậm ngùi lựa chọn cách đăng xuất ra ngoài trước.
Cô định bụng sẽ đi tìm hiểu xem cách thức đặt mua đồ ăn ở thế giới này vận hành thế nào.
Dẫu sao thì cái thứ dung dịch dinh dưỡng loại kém chất lượng có cái mùi nồng nặc y hệt nước thải ô nhiễm kia, cô thực sự không thể nào cắn răng mà nuốt trôi thêm dù chỉ là một ngụm nào nữa đâu!
Tuy nhiên…
Ngay khi Hứa Phiêu vừa chật vật chui ra khỏi cái khoang mô phỏng kỳ lạ kia, cô liền vội vàng mở màn hình giao diện của chiếc quang não lên để kiểm tra xem số dư tài khoản thực tế của mình đã nhận được tiền hay chưa.
Thế nhưng, con số hiển thị ngay trước mắt cô lại hoàn toàn không hề có bất kỳ sự thay đổi nào cả. Nó vẫn chần chừ hiển thị một dòng chữ [000] cực kỳ to và rực rỡ.
Chẳng lẽ tiền từ game lại không thể rút ra được sao? Hay là do hệ thống giao dịch ngân hàng đang bị nghẽn mạng nên dẫn tới việc chuyển khoản bị trễ?
Hứa Phiêu lúc này có chút hoang mang và không thể nào đoán nổi rốt cuộc chuyện này là thế nào nữa.
Thế nhưng ngay trong lòng cô lại bắt đầu dâng lên một cảm giác bất an cực kỳ mơ hồ, khiến cô cảm thấy hình như có điều gì đó rất không ổn sắp sửa xảy ra.
Trong lúc cô đang loay hoay lúng túng bấm bấm thao tác một hồi trên chiếc quang não, không biết là do vô tình hay cố ý mà tay cô lại chạm trúng vào nút chức năng nào đó.
Đột nhiên, từ bên trong chiếc vòng tay gắn quang não cất lên một giọng nói nữ giới mang tông giọng máy móc, đều đều vang lên:
Hứa Phiêu tưởng chừng như tai mình vừa nghe nhầm một điều gì đó vô cùng hoang đường.
Đến mức lúc này cô đã chẳng còn chút tâm trí nào để mà ngạc nhiên hay trầm ồ trước việc bên trong chiếc quang não nhỏ bé này lại có tích hợp cả một thứ trí tuệ nhân tạo xịn xò như vậy nữa rồi.
Toàn bộ sự chú ý cùng sự bàng hoàng của cô lúc này đều đã dồn hết sạch vào con số nợ nần khổng lồ vừa được cất lên kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)