Hứa Phiêu đứng suy nghĩ một lúc rồi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa đó ra, cô thò đầu ra ngoài nhìn quanh một lượt, sau đó mới chậm rãi bước hẳn ra ngoài. Thế nhưng mới chỉ đi được chừng vài bước ngắn ngủi, cô đã phải dừng bước lại.
Không gian tinh tú này trên thực tế cũng không quá rộng lớn như cô tưởng tượng, mới chỉ vừa bước đi vài bước thì cảm giác như đã đi đến tận cùng của ranh giới.
Cô ngẩng đầu hướng ánh mắt lên phía trên, liền nhìn thấy một căn nhà nhỏ nằm ẩn mình ở sâu bên trong vùng tinh tú ấy.
Căn nhà nhỏ xinh ấy được dựng lên ngay trên bề mặt của mặt trăng, tỏa ra luồng ánh sáng vô cùng dịu dàng từ ô cửa sổ hắt chiếu ra không gian bên ngoài.
Trông ra khoảng đất trống nằm ngay phía trước căn nhà, có một chú chó nhỏ sở hữu bộ lông màu vàng đang mải mê chạy vòng quanh đuổi theo cái đuôi của chính mình.
Sau khi đã đóng chặt cánh cửa lại, Hứa Phiêu tiến sang đẩy cánh cửa hoàn toàn trống trơn nằm ngay bên cạnh ra, chính thức bắt tay vào việc tạo nên trò chơi đầu tiên của mình ở thế giới tinh tế này.
Thế nhưng cái thứ vẫn được mọi người gọi là tinh thần lực kia… rốt cuộc thì cô có sở hữu nó hay không? Và nếu như cô thực sự có nó, thì bản thân phải sử dụng nó như thế nào mới đúng cách?
Mới vừa bước chân vào bên trong không gian của cánh cửa hoàn toàn trống rỗng ấy, Hứa Phiêu đã ngay lập tức cảm thấy vô cùng bối rối.
Cô đã kiên nhẫn thử đi thử lại rất nhiều lần bằng nhiều cách khác nhau nhưng vẫn chẳng thể nào hiểu ra được quy luật.
Không còn cách nào khác tốt hơn, cô đành phải thử cất tiếng gọi giọng nói nữ giới vang lên bằng tông giọng máy móc kia (mà cô đoán có lẽ là trí tuệ nhân tạo của hệ thống) ra xem sao:
“Có hướng dẫn tân thủ không? Cho tôi xin cái hướng dẫn tân thủ với?”
Quả nhiên đúng như cô dự đoán, giọng nói nữ mang ngữ điệu máy móc đó liền lập tức cất lên đáp lại.
[Được thôi…] Giọng nói cất lời đáp trả lại cô: [Xin vui lòng quên đi hình thể của bạn, quên đi sự tồn tại của bản thân. Trong chế độ sáng tạo, bạn chính là đấng tạo hóa. Chỉ khi hòa mình vào không gian này, bạn mới có thể sáng tạo từ góc nhìn của đấng tạo hóa…]
Nghe qua những lời chỉ dẫn này thì thấy có vẻ hơi mang thiên hướng tâm linh kỳ ảo một chút nhỉ.
Thế nhưng ngay vào lúc này, ngoài việc làm theo cách này ra thì cô cũng chẳng còn sự lựa chọn nào khác khả thi hơn nữa.
Hứa Phiêu từ từ nhắm chặt hai mắt lại, cẩn thận làm theo từng lời hướng dẫn của giọng nói kia, từng chút một thả lỏng suy nghĩ và buông bỏ sự kiểm soát của cả năm giác quan trên cơ thể.
Trình tự thực hiện này thực ra cũng khá tương đồng với những lần cô bị mất ngủ trước đây, khi mà cô buộc phải ép bản thân không được suy nghĩ bất cứ điều gì để cố gắng chìm vào giấc ngủ.
Chẳng rõ là bản thân đã duy trì trạng thái thả lỏng ấy trong bao lâu, chỉ biết rằng cảm giác của Hứa Phiêu bắt đầu xuất hiện những sự thay đổi rất rõ rệt.
Dù cho đôi mắt vẫn chưa hề mở ra, thế nhưng ở trong tầm nhìn tâm trí của cô lúc này đã hiện lên trọn vẹn toàn bộ hình ảnh chi tiết của cả một không gian rộng lớn.
Đó hoàn toàn không phải chỉ là một góc nhìn phiến diện, mà mang lại một cảm giác chân thực như thể toàn bộ không gian này đều đang nằm trọn dưới sự quan sát toàn cảnh của cô.
Hơn thế nữa… ngay chính vào khoảnh khắc kỳ diệu ấy, không gian này như thể đã hòa làm một và trở thành một phần không thể tách rời trên cơ thể của cô vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


