Trong căn phòng mờ tối có hai bóng người đan vào nhau.
Người đàn ông với gương mặt tinh xảo rũ mắt, hàng mi đen nhánh che giấu cảm xúc nơi đáy mắt, anh rũ mắt nhìn thiếu nữ giọng nói trầm khàn: “Lâu Nguyễn, nói cho tôi biết tôi là ai.”
Hàng mi cong vút dày rậm của thiếu nữ cọ qua da anh, cánh tay trắng ngần của cô vòng lên, nhẹ nhàng ôm lấy cổ anh hơi thở ấm áp phả tới, hương rượu nồng đậm cũng theo đó quấn quýt lấy, chui vào chóp mũi anh.
Để tránh cho cô bị ngã Tạ Yến Lễ theo bản năng đỡ lấy eo cô.
Vòng eo thon gọn ôm trọn trong tay, khiến người ta run rẩy.
Động tác của anh khựng lại, vừa vặn tạo cơ hội cho đối phương, cô gái vòng cánh tay trắng như sứ, vô thức dựa sát vào.
Xúc cảm ấm áp truyền qua lớp áo, có chút nóng rực.
Đôi mắt đang nhìn chằm chằm cô bỗng trở nên sâu thẳm tối tăm.
Bầu trời hửng sáng, những tia sáng vàng rực dần xuyên qua tầng mây chiếu xuống.
Lâu Nguyễn đau đầu như búa bổ, cô đưa tay lên xoa xoa đôi mắt chua xót, mắt còn chưa kịp mở hẳn những mảnh ký ức của đêm qua đã tranh nhau ùa vào trong đầu.
"Chỉ là con gái nuôi thôi, sao tôi có thể thực sự để cô ta trong lòng được, gia đình như chúng t, vẫn nên tìm người môn đăng hộ đối mới phải".
Động tác của Lâu Nguyễn khựng lại..
Cô và Chu Việt Thiêm lớn lên bên nhau từ nhỏ, cô chạy theo Chu Việt Thiêm mười mấy năm, bất kể khi nào ở đâu, Chu Việt Thiêm chỉ cần quay đầu lại là có thể nhìn thấy cô, nhưng hôm qua cô lại nghe thấy hắn dùng giọng điệu chế giễu nói với những người bên cạnh rằng “chỉ là con gái nuôi thôi”.
Những năm qua hắn đi đâu cô theo đó, lúc đi học thì chạy vặt, che giấu, làm bài tập hộ hắn, lớn lên rồi thì giúp hắn xử lý công việc công ty...
Chuyện cô thích Chu Việt Thiêm ai cũng biết, chỉ duy nhất Chu Việt Thiêm là không biết. Là chỉ duy nhất Chu Việt Thiêm... giả vờ như không biết.
Trong mắt hắn hóa ra cô chỉ là “con gái nuôi mà thôi”.
Cảm giác chua xót không khống chế được trào lên hốc mắt, cùng với tiếng cười của đám người bên cạnh hắn ngày hôm qua ùa về, mang theo nỗi cay đắng vô tận.
Những suy nghĩ rối bời không ngừng cuộn trào, giống như những con sóng biển gầm thét, từ từ nhấn chìm cô.
Lâu Nguyễn chìm trong gối, mọi thứ xung quanh đều khiến cô cảm thấy ngột ngạt không lối thoát.
Cảm giác nghẹt thở trời đất quay cuồng gần như khiến cô không thể hô hấp.
Cho đến khi tấm rèm cửa bằng voan mỏng bên cạnh bị vén lên, từng tia sáng tranh nhau ùa vào, cảm giác nghẹt thở mới đột ngột dừng lại.
Giọng nói lười biếng êm tai vang lên bên tai:
“Tỉnh rồi à?”
Lâu Nguyễn đột ngột ngước mắt lên, nhìn thấy một gương mặt đẹp đến mức hoàn mỹ.
Đối phương khoanh tay trước ngực, đứng bên giường rũ mắt nhìn cô, gương mặt xinh đẹp ấy bỗng khựng lại, nhìn cô nói: “Cô Lâu, là em chiếm tiện nghi của tôi, bây giờ người nên buồn bã phải là tôi mới đúng chứ?”
Ngón tay Lâu Nguyễn níu chặt lấy chăn, chiếm, chiếm tiện nghi?
Những mảnh ký ức vỡ vụn từng đoạn từng đoạn hiện lên trước mắt, ngọn đèn đường mờ ảo, rượu vị quýt, cô ôm chặt lấy cổ người ta sống chết không buông, còn...
Còn ngửa đầu cắn lên đó.
Trên hàng mi Lâu Nguyễn vẫn còn vương giọt lệ, vẻ mặt cô ngơ ngác, khuôn mặt vốn đang đau khổ tột cùng nháy mắt đã đỏ bừng.
Đôi mắt đen láy trong veo lập tức ngước lên, ánh mắt chuẩn xác rơi vào yết hầu trắng trẻo của người kia.
Ở đó, có một dấu răng màu hồng nhạt mờ mờ.
Lâu Nguyễn không khống chế được mà quan sát kỹ chỗ đó, yết hầu hơi nhô lên giống như một tác phẩm nghệ thuật, nhưng lúc này vì vết đỏ kia mà lại mang vẻ mờ ám quyến luyến lạ thường.
Ngón tay cô hơi siết lại, đồng tử đen nhánh dần mở to.
Đó là do cô cắn…
Là đêm qua cô cắn.
Cứu mạng… quá mạo phạm rồi.
Người đứng bên giường thấy cô dường như đã nhớ ra điều gì, liền nhếch đôi môi mỏng đỏ thắm:
“Cô Lâu.”
Lâu Nguyễn ngượng ngùng ngẩng đầu lên, chạm phải đôi mắt đen hẹp dài kia.
Ánh mắt của anh dường như nóng rực, Lâu Nguyễn theo bản năng chớp chớp hàng mi.
Cô vừa nhìn đối phương vừa cố gắng nhớ lại, đêm qua ngoài việc ôm cổ người ta không buông, cắn yết hầu người ta, hôn lên mặt người ta ra... cô còn làm chuyện gì quá đáng hơn nữa không?
---
Mở sách mới rồi!
Độ dài không dài, chắc khoảng 200 đến 300 nghìn chữ, góc nhìn nữ chính cưới trước yêu sau, góc nhìn nam chính yêu thầm thành sự thật, góc nhìn nam phụ hối hận theo đuổi lại
“Cô gái nhỏ thiếu thốn tình thương cuối cùng cũng đợi được sự thiên vị độc nhất vô nhị.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
