Sau khi dỗ dành tâm can bảo bối xong, lúc này mới trợn mắt giận mắng với Nguyễn Kiệt: "Cháu cái con khỉ lưu manh này lại đi tìm đường chết có phải không. Dọa Tiểu Kiều Kiều xem bà có cho cháu một trận hay không!"
Ở nhà người khác thì cháu trai là bảo bối, nhưng ở trong mắt Nguyễn Lâm thị, cháu trai giống như là cỏ rác. Bà vẫn còn tức giận, lại hướng đầu Nguyễn Kiệt vỗ một cái.
Thời điểm Nguyễn Kiều Kiều hét chói tai, kỳ thật Nguyễn Kiệt đã có chút hối hận. Hiện tại bị bà nội của mình vỗ hai cái cũng không có tức giận, chỉ có chút áy náy nhìn Nguyễn Kiều Kiều, nhẹ giọng xin lỗi: "Thực xin lỗi, Kiều Kiều. Là anh trai không tốt."
Cậu đã quên em gái cũng không phải là mấy đứa em trai da dày thịt béo kia. Kiều Kiều chịu không nổi cậu lăn lộn như vậy.
Hiện tại ở nông thôn đều lưu hành hai bếp nấu lớn nhỏ. Trong nồi lớn, Nguyễn Lâm thị xào một đĩa rau xanh, trong nồi nhỏ thì nấu một nồi khoai lang đỏ lác đác trộn lẫn được vài hạt gạo. Đây chính là cơm của cả nhà hôm nay. Bên trên có một cái bát sắt tráng men, bên trong là cháo được nấu từ gạo trắng và canh thịt băm, đặc biệt dành riêng cho Nguyễn Kiều Kiều.
Hiện tại Nguyễn gia còn chưa có phất lên cho nên chỉ có Nguyễn Kiều Kiều được ăn món ngon, những người khác của Nguyễn gia đều chỉ có thể ăn no. Chỉ là cho dù như vậy, Nguyễn gia ở trong thôn cũng coi như là một gia đình giàu có.
Kiếp trước Nguyễn Kiều Kiều là một bé mèo hoang, bởi vì khai linh trí cho nên ở nhiều thời điểm cũng sẽ không nhặt rác để ăn, dẫn đến việc thường xuyên no một bữa đói một bữa.
Hiện tại nhìn đến chén cháo thịt này, đôi mắt to trở nên sáng lấp lánh, nhìn chằm chằm không chớp mắt, còn không tự chủ được nuốt nước miếng.
Nguyễn Lâm thị đem rau xanh bày ra, nhìn thấy bộ dạng thèm thuồng của Nguyễn Kiều Kiều thì cười ra tiếng: "Kiều Kiều đói bụng rồi phải không?"
Nguyễn Kiều Kiều ngượng ngùng gật gật đầu.
Nguyễn Lâm thị bị bộ dáng đáng yêu này của cô chọc cười, tiến lên pi một ngụm, lúc này mới duỗi tay đi múc cháo thịt. Bà da dày thịt béo trực tiếp lấy cũng không sợ bị phỏng tay, nhưng lại sợ bé ngoan của bà bỏng, liền cất cao giọng hô một tiếng "Tiểu Bát", chỉ thấy một tiểu mập mạp tám chín tuổi chạy vào.
"Tiểu Bát, cháu đút cơm cho em gái, nhớ đừng để con bé bị bỏng, biết chưa?" Nguyễn Lâm thị vừa bưng chén đi vào trong viện, vừa dặn dò.
"Cháu biết rồi ạ." Tiểu mập mạp theo đằng sau ngoan ngoãn trả lời. Cậu bé này là con út của con trai thứ ba của Nguyễn Lâm thị, năm nay mới 8 tuổi. Đối với em gái so với mình còn nhỏ tuổi, nhỏ bé, mềm mại thì vô cùng yêu thích.
"Không cho phép cháu ăn vụng." Nguyễn Lâm thị cũng không che giấu việc bà bất công, sợ tiểu mập mạp tham ăn, sau khi đặt chén ở băng ghế lại nghiêm túc dặn dò một lần nữa.
Tiểu mập mạp ngửi thấy mùi thịt thì nuốt nuốt nước miếng, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Cậu nhóc biết thân thể em gái không tốt, yêu cầu ăn ngon bồi bổ. Cậu nhóc tuy rằng muốn ăn, nhưng tuyệt đối sẽ không ăn vụng đồ ăn của em gái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)