Dù sao cô cũng chỉ đến đón con gái tan học.
Lâm Mỹ Ngôn cầm ô đứng dưới mưa một lúc lâu. Các cô giáo trong trường mẫu giáo đang tổ chức cho bọn trẻ xếp hàng ra về, nhìn tình hình này, không mất mười phút chắc cũng chưa xong.
Mẹ Tiểu Mẫn đứng bên cạnh ghé lại bắt chuyện với Lâm Mỹ Ngôn: “Mẹ Kiều Kiều, cô có biết chiếc xe này là của ai không?”
Lâm Mỹ Ngôn lắc đầu.
Mẹ Tiểu Mẫn nhìn quanh một lượt, lúc này mới hạ thấp giọng: “Xe của ông chủ Công ty Bất động sản Giang Hải đấy.”
Lâm Mỹ Ngôn hơi nhíu mày: “Con của ông chủ Bất động sản Giang Hải cũng đến trường mẫu giáo chúng ta học à?”
Nhưng không đúng lắm thì phải?
Trường mẫu giáo Tư Môn Khẩu tuy tốt, nhưng cũng chưa tốt đến mức khiến con nhà giàu phải chuyển trường đến đây chứ?
Mẹ Tiểu Mẫn nhìn cô bằng ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Con nhà giàu đều học ở Trường mẫu giáo số Một Giang Thành bên chỗ Bất động sản Giang Hải, sao lại đến chỗ chúng ta được?”
“Cô đoán lại xem?”
Lâm Mỹ Ngôn nghiêng đầu. Những giọt mưa từ mép ô rơi xuống, trong veo sạch sẽ, mà còn trong trẻo hơn cả nước mưa chính là đôi mắt sáng ngời, thấu triệt của cô.
Giống như chính con người cô vậy, dịu dàng như nước.
“Tôi đoán không ra.”
Giọng cô cũng mềm mại, từng chữ rõ ràng, thong thả không nhanh không chậm.
Nghe đến mức tim mẹ Tiểu Mẫn cũng hẫng mất một nhịp. Chị ta vỗ ngực, vẫn còn thấy may: “May mà tôi không phải đàn ông, không thì nhất định phải cưới cô về nhà mới được.”
Nhưng bị ngắt lời như thế, chị ta lại quên mất chuyện úp mở.
“Ông chủ Bất động sản Giang Hải có ý định xây dự án giai đoạn hai ở Tư Môn Khẩu chúng ta. Nghe nói trường mẫu giáo của chúng ta hình như cũng nằm trong phạm vi quy hoạch giai đoạn hai của Bất động sản Giang Hải.”
Nghe một hiểu mười.
Lâm Mỹ Ngôn khẽ nhíu mày: “Họ muốn phá trường mẫu giáo sao?”
Đây mới là điều mọi người lo lắng.
Trường mẫu giáo Tư Môn Khẩu không phải trường mẫu giáo tốt nhất Giang Thành, nhưng chắc chắn là trường gần Tư Môn Khẩu nhất. Tất cả bọn trẻ đi học đều chỉ mất chưa đến mười phút.
Thư ký Thẩm lúc này đưa sang một tờ báo giá: “Hiệu trưởng Trần có thể suy nghĩ kỹ.”
“Theo tôi được biết, thu nhập hằng năm của trường mẫu giáo Tư Môn Khẩu không cao. Muốn dựa vào trợ cấp của nhà nước để tiếp tục duy trì trường, e rằng không thực tế.”
Hiệu trưởng Trần đã ngoài năm mươi. Bởi cả đời đều làm việc ở trường mẫu giáo nên bà mang vài phần khí chất của người có học. Giọng bà bình tĩnh: “Thư ký Thẩm, mời cậu về cho.”
“Trường mẫu giáo Tư Môn Khẩu đã mở hơn ba mươi năm, không thể chỉ vì dự án giai đoạn hai của Bất động sản Giang Hải các cậu quy hoạch ở đây mà trường chúng tôi phải bị phá.”
“Như thế mới là không thực tế.”
Hiệu trưởng Trần dùng chính lời đối phương để đáp trả.
Thư ký Thẩm đẩy gọng kính viền vàng, có vẻ tiếc nuối, song vẫn khuyên thêm một lần: “Ông chủ của tôi đã đưa ra mức giá gấp ba giá thị trường. Hiệu trưởng Trần cứ suy nghĩ kỹ.”
“Bất động sản Giang Hải chúng tôi không vội.”
“Nếu hiệu trưởng Trần đồng ý, đến lúc đó ông chủ của tôi sẽ đích thân gặp bà để bàn bạc chi tiết chuyện phá dỡ và di dời.”
Đây đã là mức lễ ngộ cao nhất.
Ông chủ của anh ta sẽ đích thân đến đàm phán với đối phương.
Còn anh ta chỉ là người đi trước dò đường.
Vẻ mặt hiệu trưởng Trần phức tạp. Lần này bà không từ chối, cũng không trả lời.
Bởi cả hai đều hiểu, một khi ông chủ của thư ký Thẩm thật sự đến, mọi chuyện sẽ không còn dễ nói như thế nữa.
Thư ký Thẩm dường như cũng hiểu điều đó. Anh ta đứng dậy cáo từ. Nếu là ngày thường, có lẽ hiệu trưởng Trần đã tiễn ra ngoài, nhưng lúc này bà chẳng còn tâm trạng.
Bà chỉ ngồi nhìn thư ký Thẩm rời đi.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
