11. << Tiểu Hồ Tiên>>
An Nhiên sợ đến mức hai chân run lên, đột nhiên muốn đi tiểu, nàng nghẹn lại, chưa chờ nàng phản ứng lại, người bên cạnh va vào người nàng, nguyên bản An Nhiên đứng không ổn định đột nhiên bị như vậy nàng ngã nhào trêи mặt đất di động trong túi cũng bị rơi ra trượt thật xa.
An Nhiên cắn răng, không ra tiếng, hoặc nói giờ phút này nàng muốn phát ra âm thanh cũng không phát ra được, nàng đã hoàn toàn bị dọa sợ, An Nhiên bị dọa choáng váng sợi tóc dán trêи khuôn mặt tái nhợt, ngẩng đầu, nhìn người va vào nàng, đang cúi đầu tìm thứ gì đó, đôi mắt xám xịt kia khóe miệng còn lộ ra hai cái răng nanh thật dài.
Phòng bệnh thực tối, hình như chỉ có một mình sản phụ kia, không biết vì sao lại không bật đèn, nhưng điều đó cũng không gây trở ngại để An Nhiên nhìn thấy quanh miệng đầy máu của hai nam nhân kia, hàm răng sắc nhọn như dã thú, dài nhô ra khóe miệng, sau đó bọn họ.... không, chúng nó cử động, bò xuống giường, hướng thẳng đến An Nhiên, lung lay từng bước một đi lại.
An Nhiên bưng kín miệng, phe phẩy đầu, nước mắt sợ hãi xuất hiện trong hốc mắt, nàng ngồi dưới đất không dám tin nhìn cảnh trước mặt, nàng muốn nôn, nhưng không dám nôn, muốn khóc, nhưng không dám khóc, nàng chưa bao giờ trải qua việc gì sợ hãi đến vậy, sau đó nàng ngẩng đầu nhìn xung quanh mọi nơi, người ở phía sau đi đi lại lại, giống như tất cả đều không phát hiện sự việc ở đây, bọn họ vẫn lang thang du đãng không có mục tiêu như cũ.
Hai người nam nhân vẫn đong đưa, động tác rất chậm nhưng như xác định mục tiêu, luôn hướng về phía An Nhiên tìm kiếm, khoảng cách của nàng và chúng nó không có xa, rất nhanh chúng đi ra cửa, sắp tìm được An Nhiên ở đây.
"Biến biến biến biến biến biến biến biến thành tiểu hồ tiên, dưới ánh trăng tiếng bước chân vang vang, ta nhẹ nhàng để tay trêи vai ngươi, chỉ mong ngươi không cần buông ra bởi vì ta ...bởi vì ta hoảng loạn ~~~"
Giờ phút mấu chốt, di động bị văng ra hơn hai mét trêи mặt đất của An Nhiên đột nhiên vang lên bài <<Tiểu Hồ Tiên>>, tiếng hát lớn vang vọng toàn bộ hành lang, những người du đãng xung quanh An Nhiên dừng bước chân lại, ngốc ngốc đứng tại chỗ không cử động.
Hơn... hơn... hơn nữa là hai nam nhân ăn thịt người sản phụ kia dừng ngay trước mặt An Nhiên, quay đầu, xoay người đi về phía di động đang phát âm thanh, những người đang đứng bất động cũng cử động lắc lư xoay người lại, đi về hướng chiếc di động đang hát bài <<Tiểu hồ tiên>>.
Bọn họ vừa quay lưng lại, An Nhiên thấy răng nanh trong miệng họ, đây đều là quái vật, quái vật a!!! Tay chân nàng phát run vội vàng đứng dậy, tay chân nhẹ nhàng rời xa đám người kia, đứng ở nơi xa, sau đó nghiêng đầu nhìn lướt qua di động trêи mặt đất, gọi điện cho nàng là Chiến Luyện.
Cảm ơn!!! Rốt cuộc lần đầu ngươi cũng có công dụng a!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 