Mùi nước sát trùng trong phòng y tế lẩn quất nơi đầu mũi.
Khương Noãn tựa lưng vào gối, nhìn chằm chằm lên trần nhà mà ngẩn người.
Phần cháo trắng và bánh màn thầu mà Mạnh Lan mang đến vẫn còn lại một nửa, cô đã chẳng còn chút tâm trạng nào để ăn tiếp.
Ngay lúc này, cô bỗng nhiên nhận ra một vấn đề khiến mình phải lạnh cả sống lưng.
Nguyên chủ thực sự tự sát vì vấn đề năng lượng thanh tẩy này sao? Hay là, cô ấy có thực sự là tự sát hay không?
Tờ giấy nhỏ giấu trong ngăn kéo của chiếc thùng sắt kia.
[Đừng tin tưởng bất cứ ai.]
Câu nói này rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Nguyên chủ rốt cuộc đã phát hiện ra điều gì? Hay là đã dự báo được điều gì?
Còn cả chị Chu nữa, người hàng xóm cũ ở khu C, ánh mắt né tránh và biểu cảm muốn nói lại thôi của chị khi gặp lại, rõ ràng là chị biết chuyện gì đó.
Cô bắt buộc phải quay về.
Quay về khu C thành phố Thương Lam. Tìm chị Chu. Hỏi cho rõ ràng mọi chuyện.
Ba từ khóa này cứ xoay vần trong đầu cô không dưới hai mươi vòng.
Nhưng vấn đề là, cô làm sao để quay về được?
Khương Noãn đưa tay sờ lên cổ mình.
Hiện tại cô là "đối tượng giam giữ đặc biệt" của Đội Số 0, nói giảm nói tránh thì là thành viên, còn nói thẳng ra thì chính là một chú chim sơn ca bị nhốt trong lồng.
Ăn uống ngủ nghỉ đều ở trong căn cứ, muốn ra ngoài phải viết báo cáo mà chưa chắc đã được phê chuẩn, trên cổ còn đeo một chiếc vòng định vị.
Khoan đã.
Nhiệm vụ ra ngoài hai ngày trước, định vị trên vòng cổ của cô đã bị tạm thời tắt đi.
Nếu như không có ai chủ động mở lại nó... thì về lý thuyết, hiện tại cô đang tự do.
Bây giờ là ban đêm, tuy rằng phòng vệ bên trong căn cứ rất nghiêm ngặt, nhưng những người có sức chiến đấu cao nhất là Đội Số 0 đều đang trong thời gian nghỉ ngơi.
Nếu cô có thể né tránh được đội tuần tra, lẻn đến khu vực nhà để xe...
Nhưng mà, cho dù có lẻn được đến nhà để xe thì đã sao?
Trộm một chiếc xe bọc thép hạng nặng ư?
Khương Noãn nhanh chóng mô phỏng kế hoạch điên rồ này trong đầu, sau đó lại tuyệt vọng phủ nhận nó.
Cô hoàn toàn không biết đường!
Hoang mạc bên ngoài trông cứ như được sao chép rồi dán lại vậy, cô đến cả một cái bản đồ chỉ đường cũng không có.
Hay là trộm một tấm bản đồ?
Cô từng thấy Giang Sách sử dụng bản đồ trong phòng họp.
"Trộm xe bọc thép? Còn muốn trộm cả bản đồ nữa sao?"
Một giọng nói thanh đạm, mang theo mười phần trêu chọc vang lên trong phòng y tế yên tĩnh.
"Cô đây là lại đang nghĩ đến chuyện bỏ trốn đấy à?"
Khương Noãn cứng đờ cả người.
Cô đột ngột quay đầu lại, vừa vặn đối diện với đôi mắt nhạt màu của Thẩm Vụ.
Thẩm Vụ đã đến phòng y tế từ lúc nào không hay, anh ta đang ngồi trên ghế, đôi chân dài vắt chéo, một tay đặt trên thành ghế, những ngón tay thon dài gõ nhẹ từng nhịp một.
Sơ suất quá!
Cô vội vàng điên cuồng phát bài hát "Hảo Vận Lai" trong đầu, sẵn tiện nhẩm luôn bảng cửu chương.
Ba lần bảy hai mươi mốt, bốn lần tám ba mươi hai...
"Lại là chiêu này? Lần này còn thêm cả nhạc nền nữa cơ à?"
Thẩm Vụ khẽ nhướng mày.
"Nhưng bây giờ cô mới nhẩm mấy thứ này thì có hơi muộn rồi đấy."
"Hơn nữa, với cái kỹ năng lái xe đáng thương của cô, ngay cả khóa trọng lực của vô lăng cô cũng không giải được đâu."
Thẩm Vụ nở nụ cười có chút xấu xa.
"Tôi cá là cô lái xe ra khỏi cổng căn cứ chưa đầy mười giây thì đã đâm sầm vào lưới điện cao thế bao quanh rồi."
Anh ta dừng lại một chút, như thể đang tưởng tượng ra cảnh tượng đó trong đầu, đuôi mày khẽ nhếch lên.
"Cả người lẫn xe đều bị nướng chín đến tám phần."
Khương Noãn: "..."
Cái miệng của người này đúng là độc địa thật.
Đôi gò má cô đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận, cô dùng ngón tay run rẩy chỉ vào anh ta: "Anh! Anh nghe lén suy nghĩ của tôi!"
"Đính chính một chút, không phải nghe lén."
Thẩm Vụ hơi nghiêng người về phía trước, trong đôi mắt anh ta phản chiếu khuôn mặt hoảng loạn của Khương Noãn.
"Là do suy nghĩ của cô quá ồn ào thôi."
Anh ta thở dài một tiếng, giọng điệu đầy vẻ rèn sắt không thành thép: "Khương Noãn, đôi khi tôi thực sự rất tò mò, rốt cuộc làm sao cô có thể thức tỉnh được dị năng thanh tẩy cấp SSS vậy nhỉ."
Anh ta đổi giọng, mang theo vài phần xem xét.
"Đừng tưởng rằng bản thân mình thật sự lợi hại như thế."
"Đòn tấn công đó chẳng qua là do cô gặp may khi nó đang ở trạng thái yếu nhất vì bị thương nặng, và đòn tấn công dạng thanh tẩy của cô lại vừa khéo là khắc tinh của loại quái vật đó. Nếu đổi sang thời điểm khác, đối thủ khác, chút thủ đoạn đó của cô thậm chí còn không đủ để gãi ngứa cho đối phương đâu."
Lời nói của anh ta giống như một gáo nước lạnh, ngay lập tức dập tắt chút tự tin vừa mới nhen nhóm trong lòng Khương Noãn.
Thẩm Vụ không chút nương tay mà tiếp tục bồi thêm một nhát dao nữa.
"Cộng thêm cái bộ não thủng lỗ chỗ như nhà tranh rách nát của cô nữa..."
"Đừng nói là tôi, ngay cả một người sở hữu dị năng hệ tinh thần cấp C bất kỳ cũng có thể làm mưa làm gió trong đầu cô, nhìn thấu hết những bí mật nực cười của cô, chứ đừng nói đến lũ quái vật trong vùng cấm kia..."
Sau lưng Khương Noãn rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.
Cô nhớ lại con quái vật đã ngụy trang thành Kỳ Niên đó.
Chỉ mới chạm mặt đã bị đối phương kéo vào ảo cảnh, nếu không phải Thẩm Vụ kịp thời ra tay, hiện tại cô đã hoàn toàn bị đồng hóa bên trong vùng cấm rồi.
Chuyện này quá nguy hiểm.
Nhưng cô phải làm thế nào để tăng cường năng lực tinh thần của bản thân đây?
Sức mạnh tinh thần là một thứ hư vô huyền ảo, không giống như học bắn súng, chỉ cần không ngừng luyện tập thì cuối cùng dựa vào trí nhớ cơ bắp cũng có thể đạt yêu cầu.
Khoan đã.
Cô bỗng nhiên nhận ra, người trước mắt có thể đọc tâm, thậm chí có thể vượt qua không gian để định vị tọa độ tinh thần của cô, chẳng phải chính là một giáo viên hệ tinh thần hàng đầu có sẵn ở đây sao?
Cô nhìn chằm chằm Thẩm Vụ, do dự vài giây: "Anh có thể dạy tôi không?"
Thẩm Vụ không đáp lời, chỉ hơi nhướng mày nhìn cô, trong ánh mắt viết rõ rành rành dòng chữ "Tôi dựa vào cái gì mà phải dạy cô?".
Khương Noãn cắn cắn môi dưới.
Cô đưa tay ra, nắm lấy ống tay áo của Thẩm Vụ đang rủ xuống bên cạnh thành ghế.
Chất liệu ống tay áo màu đen bị những ngón tay trắng nõn thon dài của cô nắm lấy một mẩu nhỏ, cô khẽ lắc lắc.
"Thẩm Vụ, dạy tôi đi."
Thẩm Vụ không trả lời ngay lập tức.
Anh ta cụp mắt xuống, tầm mắt rơi vào mấy ngón tay đang nắm lấy ống tay áo mình của cô.
Những ngón tay trắng trẻo thon dài, nắm lấy mép ống tay áo màu đen của anh ta, vì dùng lực mà hơi trắng bệch ra.
Cảnh tượng đó dừng lại trong đôi mắt anh ta vài giây.
"Cô có biết việc dạy dỗ về cõi tinh thần có ý nghĩa gì không?" Anh ta lên tiếng, giọng nói trầm xuống nửa tông so với lúc nãy.
Khương Noãn có chút ngơ ngác lắc đầu.
"Nghĩa là tôi cần phải tiến vào trong tinh thần của cô."
Tầm mắt của Thẩm Vụ rời khỏi những ngón tay cô, ngước lên, đối diện với đôi mắt cô.
"Thế giới tinh thần của cô, tất cả ký ức, cảm xúc, phản ứng bản năng, đều sẽ phơi bày trước mặt tôi dưới hình thái nguyên thủy nhất."
"Sâu sắc hơn, triệt để hơn cả thuật đọc tâm."
Giọng điệu của anh ta rất bình tĩnh, giống như đang thuật lại một sự thật không mấy quan trọng. Nhưng Khương Noãn nhận ra, nơi đáy mắt kia của anh ta, có thứ gì đó vừa khẽ động đậy.
Một sự thoáng qua rất nhẹ nhàng.
Khương Noãn không hoàn toàn hiểu hết những gì anh ta nói, nhưng bản năng khiến cô do dự một chút: "Còn cách nào khác không?"
"Có chứ, cô có thể tự mình mày mò, đại khái mất khoảng từ ba đến năm năm là có thể nhập môn rồi."
Thẩm Vụ nhếch khóe miệng.
"Với điều kiện là trong khoảng thời gian này không có bất kỳ sinh vật vùng cấm hay người sở hữu dị năng nào tìm cách xâm nhập vào tinh thần của cô."
Ba đến năm năm.
Có lẽ lúc đó cô đã xanh cỏ rồi.
Khương Noãn buông những ngón tay đang nắm ống tay áo anh ta ra, chùi chùi lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh vì căng thẳng vào chăn, sau đó hít một hơi thật sâu.
Tất cả ký ức đều sẽ bị phơi bày.
Vậy còn ký ức về kiếp trước của cô thì sao?
Cô nhanh chóng lướt qua một lượt trong đầu.
Trước đây dường như mỗi khi nghĩ đến những chuyện liên quan đến kiếp trước, thuật đọc tâm của Thẩm Vụ đều mất hiệu lực, anh ta không nhìn thấy những thứ đó, đây là rào cản thế giới thuộc về riêng cô sao?
Nhưng nếu tiến vào thế giới tinh thần thì sao? Lớp rào cản đó liệu có còn ngăn chặn được không?
Cô không biết.
Nhưng cô hiểu rõ một chuyện khác hơn.
Nếu không học, lần tới tiến vào vùng cấm, lỡ may cô không có được vận may tốt như thế để được Thẩm Vụ định vị, vậy thì cô đến cả cơ hội được cứu cũng không có.
Nỗi sợ hãi và sự nghi ngờ trộn lẫn vào nhau.
Cuối cùng, nỗi sợ hãi đã chiến thắng.
"Tôi muốn học với anh." Cô nghe thấy tiếng mình nói, giọng điệu bình tĩnh hơn dự tính, "Tôi phải làm thế nào?"
Thẩm Vụ đứng dậy.
Anh ta đi đến bên giường, nhìn xuống cô từ trên cao. Ngược với ánh đèn trắng bệch trên trần phòng y tế, khuôn mặt anh ta nửa sáng nửa tối, đôi đồng tử nhạt màu trở nên cực kỳ sâu thẳm trong bóng tối.
"Nhắm mắt lại."
Vẫn là hai chữ y hệt như lúc ở trong không gian tối tăm kia.
Nhưng ngữ cảnh lần này hoàn toàn khác biệt.
Tim Khương Noãn đập mạnh một cái. Cô mím môi, nhắm mắt lại.
Bóng tối bao trùm.
Ban đầu chỉ có tiếng hô hấp. Tiếng thở dồn dập và căng thẳng của chính cô, và tiếng thở bình ổn, đầy kiềm chế của Thẩm Vụ.
Sau đó, một ngón tay lạnh lẽo, nhẹ nhàng chạm vào giữa lông mày cô.
Cảm giác đó quá rõ ràng.
Một ngón tay lành lạnh, khẽ đặt lên vùng da mỏng manh giữa hai xương chân mày.
"Thả lỏng đi." Giọng nói của Thẩm Vụ vang lên từ trên đỉnh đầu, gần đến mức giống như vang lên trực tiếp trong não cô, "Đừng kháng cự."
Cô cố gắng thả lỏng cơ thể.
Nhưng những ngón tay lại vô thức nắm chặt lấy tấm ga trải giường dưới thân.
Bởi vì khoảnh khắc ngón tay kia chạm xuống, cô cảm nhận được một thứ cực kỳ xa lạ...
Cảm giác bị xâm nhập.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)