Giữa mùa hạ oi bức, mặt đường như bị thiêu đốt dưới ánh nắng chói chang. Ánh mặt trời gay gắt phủ xuống từng mái nhà, từng con phố, khiến không khí cũng trở nên nóng rát. Hơi nóng từ mặt đường liên tục bốc lên từng đợt, làm cả khu phố cũ chìm trong vẻ vắng lặng. Ngay cả những tiếng xe cộ thường ngày cũng thưa thớt hơn, gần như chẳng có bóng người nào muốn bước ra ngoài trong cái thời tiết khắc nghiệt này.
Trong một tiệm photocopy nhỏ nằm ở góc đường, bác Tuân đang ngồi sau quầy thu ngân với vẻ mặt buồn bực. Chiếc quạt cũ trên đầu quay lạch cạch, thổi ra từng luồng gió nóng chẳng khác gì không khí từ ngoài đường phả vào.
Hắn nhìn dãy máy tính tối om trước mặt, càng nhìn càng thấy đau đầu, nhịn không được lẩm bẩm:
“Không phải chứ, hôm nay rốt cuộc bị cái gì vậy?”
“Lúc thì máy không khởi động được, lúc lại mất điện vô cớ. Làm ăn kiểu này thì tối nay cạp đất mà sống mất.”
Bên cạnh, một thanh niên khoảng hai mươi tuổi đang ngồi xổm trước một thùng máy đã bị tháo tung. Cậu mặc một chiếc áo thun đen đơn giản, mái tóc hơi rối vì mồ hôi và gió nóng. Trên tay cậu vẫn cầm một chiếc tua vít nhỏ, ánh mắt chăm chú kiểm tra từng linh kiện bên trong, vẻ mặt bình tĩnh đến mức hoàn toàn không bị những lời than thở của bác Tuân ảnh hưởng.
Nghe thấy tiếng bác Tuân càu nhàu, cậu chỉ khẽ ngẩng đầu.
“Để cháu xem thử.”
Bác Tuân lập tức quay sang nhìn cậu, giống như vừa tìm được cọng rơm cứu mạng.
“Vũ này, cháu sửa được không?”
“Có lẽ chỉ là chập nguồn thôi.”
Hàng Vũ vừa đáp vừa cúi đầu tiếp tục kiểm tra dây điện.
Bác Tuân nghe vậy chỉ biết thở dài.
“Từ sáng tới giờ bác thấy chẳng giống chập nguồn chút nào. Cả ba cái máy đều lần lượt gặp vấn đề, đang chạy ngon lành cũng tự nhiên tắt. Đã thế điện trong tiệm còn chập chờn. Chẳng lẽ dây điện trong nhà bị chuột cắn hết rồi?”
Hàng Vũ không trả lời ngay. Cậu đưa tay kiểm tra một mạch điện nhỏ, đôi mắt hơi nheo lại.
Ngay lúc ấy…
Ầm!
Một tiếng động lớn đột nhiên vang lên từ phía cửa chính.
Cả hai đồng thời giật mình quay đầu lại.
Qua lớp kính trong suốt, một cô gái nhỏ mặc váy dài màu trắng đang đứng bên ngoài. Một tay cô ôm trán, tay còn lại vẫn đặt trên mặt kính, vẻ mặt ngơ ngác như thể chính cô cũng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Rõ ràng là vừa đâm đầu vào cửa kính.
“...”
“...”
Không khí trong tiệm nhất thời rơi vào yên lặng.
Bác Tuân nhìn cô gái bên ngoài, lại nhìn cánh cửa kính trước mặt, khóe miệng khẽ giật.
“Cô bé này… Đừng nói là đâm vào cửa thật đấy nhé?”
Hàng Vũ cũng hơi ngẩn ra.
Trong khi đó, Ngọc Trân hoàn toàn không để ý đến ánh mắt kỳ quái của hai người bên trong. Cô đưa tay xoa xoa trán, sau đó cúi đầu nhìn cánh cửa trong suốt trước mặt.
Đôi mắt đen láy hiện lên vẻ nghi hoặc.
“Đây là cái gì?”
Cô nhẹ nhàng đưa ngón tay gõ thử vài cái.
Cốc! Cốc!
Âm thanh trong trẻo lập tức vang lên.
Ngọc Trân càng cảm thấy kỳ lạ.
Vật này trong suốt như nước, gần như không thể nhìn thấy nếu không chú ý, nhưng lại cứng hơn cả ngọc thạch. Cô thử dùng đầu ngón tay đẩy nhẹ, cánh cửa không hề nhúc nhích.
Người thời nay quả nhiên xa xỉ.
Đến cả cửa nhà cũng có thể làm bằng loại vật liệu trong suốt như vậy.
Đúng lúc ấy, cánh cửa trước mặt bỗng nhiên tự động mở ra.
Ngọc Trân hơi lùi lại một bước.
“Tôi tìm Hàng Vũ.”
Bác Tuân hơi ngẩn người.
“Tìm thằng Vũ à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)