“Hệ thống? Không phải mi nói hoàn thành nhiệm vụ là được vinh quang nghỉ hưu sao? Sao giờ lại đội mồ sống dậy rồi?” Dung Chiêu Ninh ngạc nhiên nói.
Kiếp trước, cô ôm hận mà chết, sau khi chết vì oán niệm quá sâu nên vô tình trói định với hệ thống trọng sinh.
Để báo thù, cô đã lăn lộn trong 99 thế giới, làm “công cụ hình người” suốt 99 kiếp.
Bây giờ vất vả lắm mới được trọng sinh, sao vẫn phải làm việc?
Cô mới đội mồ sống dậy ấy!
Hệ thống cố tỏ ra nghiêm túc thúc giục: [Yêu cầu ký chủ lập tức thực hiện nhiệm vụ!]
“Cái gì?” Hàng chân mày của Dung Chiêu Ninh lập tức giãn ra, hai mắt cô sáng rực lên truy hỏi: “Lời này là thật sao?”
Đó chính là tiền mồ hôi nước mắt mà cô đã làm trâu làm ngựa suốt 99 kiếp đấy!
Số tiền đó đã sớm đạt đến mức độ giàu ngang một quốc gia rồi!
“Vậy còn chờ gì nữa?”
Do dự thêm một giây nào, đều là sự thiếu tôn trọng đối với những cống hiến chăm chỉ khi làm trâu làm ngựa suốt 99 kiếp của cô.
“Hệ thống, nếu mi mà lừa tôi, kiếp sau mi sẽ biến thành một con heo GG Bond!” Dung Chiêu Ninh nóng lòng đẩy cửa xe bước xuống.
Hệ thống: [...]
Tài xế thấy cô xuống xe thì vội vàng gọi với theo: “Ây! Cô gái nhỏ đi đâu vậy? Phía trước đang nổ súng đấy, nguy hiểm lắm!”
“Tôi đau bụng, muốn tìm nhà vệ sinh!” Dung Chiêu Ninh móc ra một ngàn tệ tiền mặt duy nhất trong túi nhét cho tài xế: “Chú tài xế, hôm nay tôi bao chiếc xe này, chú cứ chờ tôi ở đây nhé!”
Tài xế nhìn một ngàn tệ trong tay, có hơi ngơ ngác: “Vậy cháu cẩn thận một chút nhé!”
Dung Chiêu Ninh đeo khẩu trang vào, dứt khoát lao thẳng vào đám đông hỗn loạn.
Lúc này đường phố đã sớm rối loạn tùng phèo.
Tiếng súng, tiếng la hét, tiếng còi xe ô tô hòa lẫn vào nhau, mọi người hoảng hốt chạy trốn khắp nơi.
Còn Dung Chiêu Ninh, lại đi ngược dòng người, ánh mắt kiên định chạy về phía nơi phát ra tiếng súng.
Rất nhanh, cô đã nhìn thấy chiếc xe mục tiêu đang bị bao vây bởi nhiều chiếc xe khác giữa đường.
Lúc này, chiếc xe sedan màu đen chằng chịt vết đạn, thân xe còn có dấu vết bị va chạm nhiều lần.
May mà chiếc xe này đã được độ lại, nếu không phải chất lượng cực kỳ tốt thì e là xe đã nát, người đã vong từ lâu rồi.
“Hệ thống, người mi bảo tôi cứu rốt cuộc có lai lịch thế nào?” Dung Chiêu Ninh nhìn về phía đám người đang tấn công chiếc xe đen.
Đây rõ ràng là một nhóm sát thủ chuyên nghiệp.
Cô nhẩm đếm sơ qua, ngoài hai tên đã ngã gục, bây giờ vẫn còn bảy tên sát thủ nữa.
Người đi đường bị thương ngã gục rên la thảm thiết, trên mặt đất quả thực là một đống ngổn ngang.
[Không biết đâu! Trang thông tin hoàn toàn trống rỗng, chắc là... không phải kẻ ác tày trời nào đó... đâu nhỉ?]
Dung Chiêu Ninh vô tình phàn nàn: “Hệ thống à! Mi đúng là càng ngày càng vô dụng!”
Hệ thống: [...]
Xin hỏi bây giờ nó xin chủ thần đổi ký chủ khác có còn kịp không?
Dung Chiêu Ninh nấp sau một chiếc xe, nhanh chóng quan sát địa hình.
Kiếp trước, sau khi nghe thấy nơi này xảy ra vụ nổ súng, cô và tài xế cũng giống như những người đi đường khác.
Lựa chọn bỏ xe chạy trốn.
Dung Chiêu Ninh vẫn còn nhớ rõ, sau đó nơi này còn vang lên vài tiếng nổ lớn.
Có điều sau khi sự việc xảy ra, tin tức dường như đã bị cấp trên phong tỏa, không có bất kỳ kênh truyền thông nào đưa tin về vụ việc này.
Trên mạng chỉ có một bộ phận cư dân mạng địa phương bàn tán về vụ khủng bố đó, kết quả là những bài đăng đó không bao lâu sau đều bị gỡ bỏ.
Bây giờ xem ra, đây không phải là một cuộc tấn công khủng bố bình thường, mà là một vụ mưu sát có kế hoạch.
Người có thể ngồi trong chiếc xe có biển số với dãy số 8 thế này, thân phận chắc chắn không hề đơn giản.
Đối phương để dồn anh vào chỗ chết, lại dám ngang nhiên hành hung giữa khu phố sầm uất, còn hung hăng đến mức ném cả lựu đạn.
Thế này thì mối thâm thù đại hận phải lớn đến nhường nào chứ?
Vì để lấy lại khối tài sản suốt 99 kiếp của mình, trước tiên vẫn nên cứu người đã rồi tính sau!
Nghĩ đến đây, Dung Chiêu Ninh lập tức hành động.
Cùng lúc đó.
Bên trong chiếc xe sedan màu đen, Kỳ Tiến lắc lắc cái đầu vẫn còn hơi choáng váng vì vụ va chạm.
Cậu ta không màng đến vết thương trên trán mình, mà vội vàng nhìn về phía người đàn ông ở hàng ghế sau: “Sếp, anh không sao chứ?”
Ân Tư Diễn thản nhiên liếc nhìn vết thương do đạn bắn trên cánh tay, sâu thẳm trong đôi mắt cuộn trào sự lạnh lẽo đáng sợ: “Không sao!”
Kỳ Tiến nhìn mấy tên sát thủ đang cố tiếp cận bọn họ bên ngoài xe, bất giác toát mồ hôi hột: “Người của chúng ta chắc sắp tới rồi, để tôi đi thu hút hỏa lực của bọn chúng trước.”
Cậu ta vừa định có hành động, đã bị người đàn ông ở ghế sau kéo mạnh lại.
“Đoàng đoàng đoàng!”
Lại là một loạt đạn dày đặc bắn vào cửa kính xe.
“Mục tiêu bọn chúng muốn giết là tôi, lát nữa tôi sẽ yểm trợ cậu rời đi.” Giọng điệu của Ân Tư Diễn không cho phép từ chối.
Kỳ Tiến không đồng ý: “Sếp!”
“Ngậm miệng!” Ân Tư Diễn trừng mắt liếc qua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
