Chửi xong, Dung Chiêu Ninh lại nhìn Lệ Phần Dã, tiếp tục xả súng: “Còn anh nữa, suốt ngày ủ rũ u ám như thằng ma đói thâm hiểm, ma quỷ cũng không có âm khí nặng bằng anh đâu, rảnh rỗi thì ra phơi nắng nhiều vào!
Cứ làm ra cái bộ dạng biến thái như vừa giết người xong, trẻ con hàng xóm nhìn thấy cũng sợ khóc thét bỏ chạy ba dặm.”
“Cô, cô, cô...” Lệ Phần Dã tức giận chưa kịp nói hết câu, đã bị Dung Chiêu Ninh ngắt lời: “Cô cái gì mà cô? Tôi nhịn các người lâu lắm rồi!”
Nói trong lòng cô không oán hận bọn họ là giả.
Kiếp trước, khi cô bị đám người Lệ Khinh Nhan bắt nạt, Dung Chiêu Ninh đã từng nhiều lần muốn cầu cứu bọn họ.
Nhưng kết quả... lần nào cô cũng chưa kịp nói hết câu, đã bị bọn họ lấy cớ bận rộn, mất kiên nhẫn mà phớt lờ.
Nếu không, liệu cô có phải gánh chịu sự hành hạ dã man vào đêm hôm đó không?
Mỗi lần nhớ lại những chuyện này, trong lòng Dung Chiêu Ninh vẫn cảm thấy khó chịu.
Lúc đó, nếu những người gọi là bố, gọi là anh này, chỉ cần để tâm thêm một chút...
Đều có thể phát hiện ra những vết tích bị ức hiếp trên người cô.
Vì vậy... bảo cô làm sao có thể không oán hận được?
Lệ Hiển bị dáng vẻ hùng hổ dọa người của cô làm cho sợ hãi: “Con ranh chết tiệt, mày định làm phản à?”
“Tôi làm phản? Ông tưởng mình là hoàng đế chắc?” Cú đấm thép vô tình của Dung Chiêu Ninh lại xuất chiêu.
Hôm nay cô phải trút giận cho bằng được!
“...Á!” Lệ Hiển đau đớn ôm mũi, sau đó lại cảm thấy một dòng chất lỏng nóng hổi từ trong khoang mũi chảy ra: “Máu... máu mũi!”
Lệ Thời Dữ: “!”
Lệ Phần Dã: “!”
Lệ Hiển với khuôn mặt dính đầy máu me lườm hai anh em, gầm lên: “Hai đứa là cọc gỗ à? Còn ngẩn ra đó làm gì, mau giữ chặt con ranh điên này cho ta!”
Lát nữa con ranh này đánh chết ông ta thì sao?
Lệ Hiển sợ hãi trốn ra sau lưng bọn họ.
Mặc dù Lệ Thời Dữ và Lệ Phần Dã cũng bị ăn một đấm, nhưng khi hai người thấy bộ dạng hiện tại của ông bố tồi, trong lòng lại chợt cảm thấy hả hê lạ thường.
Đến mức cả hai đều không có bất kỳ động thái tiếp theo nào!
Ánh mắt sắc bén của Dung Chiêu Ninh lại một lần nữa rơi xuống mặt hai anh em.
Lệ Phần Dã nhịn đau trên mặt, lớn tiếng quát: “Còn không mau dừng tay? Trong nhà không phải là nơi cô làm càn đâu!”
Dung Chiêu Ninh không nói lời nào, mà dùng nắm đấm để đáp trả anh ta.
“...Á!”
“...Á á!”
“Đau đau đau... Con ranh chết tiệt kia, mày mau dừng tay lại cho ta!”
“Dung Chiêu Ninh, con điên này, tôi phải giết cô!”
[Đánh đi, đánh đi! Đánh cho bọn họ ị ra quần luôn! He he he...] Hệ thống châm ngòi thổi gió, đứng xem kịch vui không sợ chuyện lớn.
Dung Chiêu Ninh: “...”
Quản gia Vương ở trong bếp nghe thấy tiếng la hét thảm thiết, ông liền vội vàng chạy ra ngoài.
Sau đó... ông đã nhìn thấy một cảnh tượng vĩnh viễn không thể nào quên trong đời.
Điên rồi, điên thật rồi!
Cô cả thế mà lại đang đánh đập dã man chính bố ruột và các anh trai của mình sao?
Lúc này, vài người giúp việc cũng tò mò ló đầu ra từ phòng bếp.
Dì Trương nhỏ giọng lầm bầm: “Cô cả quả nhiên nói được làm được, trên mặt ông chủ cùng cậu cả, cậu hai thật sự đã xanh tím mặt mày rồi.”
Một người giúp việc khác rùng mình một cái, sau đó hùa theo: “Xem ra buổi chiều cô ấy đối với cậu ba vẫn còn nương tay chán.”
Quản gia Vương: Mấy người không nói chuyện cũng không ai bảo mấy người bị câm đâu!
Trong phòng khách, Lệ Hiển quỳ trên mặt đất, ôm đầu chạy trối chết.
“Quản gia! Quản gia mau cứu ta, con ranh này muốn lật trời rồi. Á!” Lệ Hiển hét đến lạc cả giọng.
Quản gia Vương: “...”
Cảnh tượng này một mình ông làm sao mà kiểm soát nổi, xông lên đó chắc chắn là tự tìm đường chết.
Quản gia Vương vội vàng chạy ra ngoài gọi người.
Không bao lâu sau, sáu tên vệ sĩ vóc dáng cao to liền xông vào.
“Các cậu cẩn thận một chút, đừng làm thương cô cả...” Lời của quản gia Vương còn chưa nói xong, đã thấy Dung Chiêu Ninh giải quyết gọn gàng nhanh chóng.
Dễ như trở bàn tay quật ngã toàn bộ sáu tên vệ sĩ xuống đất.
Mọi người: “...”
Thật sự quá vô lý, quả thực đáng sợ đến mức này!
Những người có mặt chứng kiến cảnh này, không ai bảo ai đều nuốt nước bọt cái ực.
Lệ Hiển: Huhu... Đứa con gái hờ này của ông ta rốt cuộc là quái vật phương nào vậy?
Ngay cả sáu tên vệ sĩ cũng không phải là đối thủ của cô.
Thế này cũng quá đáng sợ rồi!
“Ninh... Ninh Ninh, ta thương lượng với con một chút có được không?” Lệ Hiển thấy dùng biện pháp cứng rắn không được liền chuyển sang mềm mỏng.
Khựng lại một chút, ông ta lại hèn mọn van xin: “Con muốn cái gì, ta đều cho con hết, huhu... Xin con đừng đánh ta nữa có được không?”
Ông ta thật sự quá đau rồi!
Thậm chí đến nói chuyện cũng có chút ngắc ngứ không rõ lời.
Lệ Thời Dữ và Lệ Phần Dã ở một bên cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Trên mặt ba bố con đều bầm dập vết thương!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



