“Dung Chiêu Ninh!”
“Đồ nhà quê mùa mạt hạng!”
“Chỉ cậy mình có chút nhan sắc, lại dám quyến rũ anh Lâm Uyên của tôi sao?”
Lệ Khinh Nhan vừa nói vừa hậm hực ngồi xổm xuống, túm chặt lấy tóc cô gái đang nằm trên mặt đất, ép cô phải ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt oán độc của cô ta.
Khu vực ngoại ô giữa đêm khuya càng trở nên tĩnh lặng.
Dung Chiêu Ninh vừa bị đám người này dùng gậy bóng chày đánh đập tàn nhẫn.
Lúc này toàn thân cô đầy vết thương, nằm sõng soài trên mặt đất thoi thóp thở.
“Tôi... tôi không có!” Dung Chiêu Ninh khó nhọc rặn ra ba chữ qua kẽ răng, giọng nói yếu ớt nhưng mang theo một tia bướng bỉnh.
Cô không thích Tạ Lâm Uyên, càng chưa từng quyến rũ anh ta.
Nghe vậy, sự tức giận trên mặt Lệ Khinh Nhan càng bùng lên, bàn tay đang túm tóc cô lại tăng thêm lực: “Cô còn dám ngụy biện?”
“Khinh Nhan, con nhỏ nhà quê này miệng lưỡi quả nhiên không có lấy một câu thật thà.”
Một nữ sinh bên cạnh lập tức sáp lại thêm dầu vào lửa: “Hôm qua tôi rõ ràng tận mắt nhìn thấy cậu cả nhà họ Tạ xoa đầu cô ta. Hành động của hai người cực kỳ thân mật, chắc chắn họ đã lén lút hẹn hò sau lưng cô rồi.”
“Con tiện nhân!” Lệ Khinh Nhan giận không kìm được, giơ tay tát cho Dung Chiêu Ninh một cái tát vang dội.
Sau đó, cô ta lại bóp chặt lấy cổ cô, ép hỏi: “Nói! Có phải cô đã ở bên Lâm Uyên rồi không?”
“Thật sự... không có!” Dung Chiêu Ninh muốn giải thích, nhưng bị bóp cổ đến mức không thở nổi, chỉ có thể phát ra những âm thanh đứt quãng.
Lệ Khinh Nhan chằm chằm nhìn vào khuôn mặt dù đang nhếch nhác nhưng vẫn khó giấu được vẻ thanh tú trước mắt.
Sự ghen tị giống như một con rắn độc đang gặm nhấm trái tim cô ta.
“Đúng là hồ ly tinh! Nếu khuôn mặt này của cô bị hủy hoại, để tôi xem sau này cô còn lấy gì ra để quyến rũ đàn ông!”
Trong mắt cô ta lóe lên một tia thâm độc, sau đó quay lại nhìn người đứng phía sau.
Người đàn ông đang vuốt ve con dao găm lập tức hiểu ý. Cậu ta nở nụ cười xấu xa đầy ác ý, sau đó đưa con dao qua.
“Á!” Dung Chiêu Ninh chỉ cảm thấy một cơn đau nhói thấu xương truyền đến từ má, không nhịn được mà hét lên một tiếng thê thảm.
“Dung Chiêu Ninh, tôi đã nói rồi, tôi sẽ khiến cô phải hối hận khi đến Bắc Kinh, hối hận khi bước chân vào nhà họ Lệ!”
Lúc này, cô ta cười với vẻ mặt vô cùng dữ tợn.
Máu tươi chảy ròng ròng trên mặt Dung Chiêu Ninh, cơn đau dữ dội khiến mắt cô tối sầm lại, gần như ngất lịm đi.
Mấy người đứng xem xung quanh lại phát ra những tiếng cười đùa thích thú, thi nhau lấy điện thoại ra quay phim...
“Ha ha ha ha ha...”
“Hay! Rạch sâu thêm chút nữa đi, để xem sau này còn ai thèm thích con tiện nhân này không!”
“Con nhỏ nhà quê này, mặt đã bị rạch nát bét rồi mà vẫn không chịu cầu xin, xương cốt cứng phết nhỉ!”
“Cứng đầu thế này, đúng là hiếm thấy thật!”
Những người bị bọn họ bắt nạt trước đây, có ai mà không khóc lóc thảm thiết, quỳ lạy cầu xin?
Dung Chiêu Ninh này, quả nhiên có chút khác biệt.
Nghĩ đến đây, Thẩm Hàn Giang đưa tay kéo mạnh một cô gái đang run rẩy sợ hãi bên cạnh qua.
“Lâm Uyển, sao cô không cầu xin cho bạn tốt của mình đi? Trước đây khi cô bị ức hiếp, Dung Chiêu Ninh đã nhiều lần che chở cho cô đấy!”
Vừa nói, tay cậu ta vừa vỗ vỗ lên mặt Lâm Uyển, giọng điệu vừa cợt nhả vừa đầy ác ý.
Lâm Uyển sợ mất mật, cơ thể run lên bần bật: “Tôi... tôi không nhìn thấy gì cả, không biết gì cả, xin các người... tha cho tôi đi!”
Cô ta cúi gằm mặt xuống, căn bản không dám nhìn vào mắt Dung Chiêu Ninh.
“Đã nói rồi... chỉ cần tôi giúp các người mang Dung Chiêu Ninh tới đây, sau này các người sẽ không tìm tôi gây rắc rối nữa mà!” Giọng của Lâm Uyển nhỏ như muỗi kêu.
“Ha ha ha... Tôi không nghe nhầm chứ?” Lý Diệc An bật cười lớn.
Trình Lập Đông cũng hùa theo: “Tôi sống đến từng tuổi này chưa từng thấy người nào ngây thơ như vậy! Ha ha ha...”
“Muốn chúng tôi tha cho cô sao?” Thẩm Hàn Giang vỗ vỗ mặt cô ta, giễu cợt: “Kiếp sau đầu thai, nhớ cầu nguyện đừng gặp lại chúng tôi nữa nhé!”
Lâm Uyển lập tức như bị sét đánh, cô ta suy sụp hét lớn: “Các người... các người lừa tôi?”
“Lừa cô thì sao nào? Kêu to như thế, làm ồn đến tai tôi rồi.” Dương Thư Hàm không chút lưu tình, trực tiếp giáng một cái tát qua.
Lâm Uyển ngã nhào xuống đất một cách thảm hại.
Vô tình đối mặt với khuôn mặt đầm đìa máu tươi của Dung Chiêu Ninh.
Cô ta sợ hãi hét lên một tiếng, lăn lê bò toài lùi về phía sau vài bước.
“Chuyện này không thể trách tôi! Không thể trách tôi! Tôi cũng bị ép buộc thôi mà!” Lâm Uyển né tránh ánh mắt của Dung Chiêu Ninh, miệng lẩm bẩm những lời lộn xộn, vô nghĩa.
Cô ta chỉ là không muốn bị ức hiếp nữa, cô ta thì có lỗi gì chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
