Xong rồi, anh mà tiếp tục nữa, cô sẽ phạm tội mất!
“Lục Dĩ Vũ! Anh sắp muộn rồi đấy!” Cô lớn tiếng nhắc nhở.
Anh lại vùi vào trước ngực cô, nhìn nốt chu sa trước đây chưa từng phát hiện ra mà ngẩn ngơ, như bị trúng tà...
[Hoa bỉ ngạn, chỉ thấy hoa không thấy lá, hoa lá đời đời không gặp nhau, trải đầy đường Hoàng Tuyền. Cuối con đường, có một con sông, tên là sông Vong Xuyên. Trên sông có một cây cầu, tên là cầu Nại Hà. Bên cầu có một người phụ nữ, tên là Mạnh Bà, trên tay bà bưng một bát canh, tên là canh Mạnh Bà.
Canh Mạnh Bà còn gọi là Nước Vong Tình, uống một ngụm liền quên đi kiếp trước kiếp này. Nhưng có một bộ phận người vì nhiều lý do, không muốn uống canh Mạnh Bà, Mạnh Bà hết cách đành phải đồng ý với họ. Nhưng trên người những người này đã đánh dấu, dấu vết này chính là chấm một nốt ruồi trước ngực.
Những người như vậy, bắt buộc phải nhảy xuống sông Vong Xuyên, chịu đựng sự giày vò của nước sôi lửa bỏng suốt hàng ngàn năm mới có thể luân hồi, sau khi chuyển thế sẽ mang theo ký ức kiếp trước, mang theo nốt ruồi đó đi tìm người yêu kiếp trước.]
Trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng thở của nhau, Hà Nguyệt Chỉ thấy anh không động đậy, nhìn nốt chu sa đỏ như máu đó ngẩn ngơ, cô bất giác nhớ lại truyền thuyết từng đọc trên mạng, cũng nhớ lại kiếp trước trên đường Hoàng Tuyền, không uống canh Mạnh Bà, nhảy xuống sông Vong Xuyên, chỉ là không nhớ được nỗi đau đớn nước sôi lửa bỏng đó nữa.
Thực ra nốt ruồi này, kiếp trước đã có, nhưng không lớn như vậy.
Kiếp trước, anh cũng thường xuyên nhìn nốt ruồi này ngẩn ngơ, giống như đang nhớ lại điều gì đó.
Chẳng lẽ anh cũng...
“Mẹ nó đẹp thật!”
Đúng lúc Hà Nguyệt Chỉ vì truyền thuyết kiếp trước kiếp này mà cảm động tim đập thình thịch, chỉ nghe con sói háo sắc đang đè lên mình chửi thề một câu!
“...” Hà Nguyệt Chỉ.
Làn da trắng như tuyết, nốt chu sa đỏ như máu, lại ở ngay vị trí ngực trái, màu trắng tinh khiết làm nền cho màu đỏ như máu, yêu dã mị hoặc, gợi cảm quyến rũ!
Sao một chữ “đẹp” có thể diễn tả hết được!
Cho nên, gã đàn ông thô lỗ đã thêm một từ bổ nghĩa...
“Lục ca anh...!”
Mảnh vải ren đó bị anh kéo mạnh xuống, lần này, Hà Nguyệt Chỉ hít một hơi khí lạnh, theo bản năng đưa cánh tay ra che, nhưng động tác của cô sao nhanh bằng anh được!
Bị anh đè lại với tư thế đầu hàng, ánh mắt nóng rực, thiêu đốt cô.
“Vãi chưởng!”
Hà Nguyệt Chỉ xấu hổ nhắm chặt hai mắt, chỉ nghe anh lại chửi thề, sau đó, cả khuôn mặt úp xuống, toàn thân như đang co giật.
Anh không phải là...
“Lục ca?”
Đáp lại cô là tiếng thở thô ráp nặng nhọc của anh.
Bàn tay Hà Nguyệt Chỉ, nhẹ nhàng vuốt ve đầu anh, đại đội đặc chủng toàn một màu đầu trọc, phần chân tóc mới mọc cứng vô cùng, đâm vào tay...
Một giây hai giây ba giây...
Một phút hai phút...
Cuối cùng anh cũng lấy lại sức từ cảm giác đê mê đó, lập tức rời khỏi chốn mê đắm, lật người xuống giường, không nói một lời, lao thẳng vào nhà vệ sinh!
Cửa nhà vệ sinh bị anh đóng sầm lại phát ra tiếng động lớn.
Hà Nguyệt Chỉ nằm trên giường, không nhịn được cười, bật cười thành tiếng.
Anh đúng là một chàng trai mới lớn!
Thế mà lại xong ngay lập tức!
Haha!
Lục Dĩ Vũ dọn dẹp sạch sẽ bản thân đứng trong nhà vệ sinh, tự an ủi mình như vậy!
Nếu cô biết, khuôn mặt tuấn tú này của anh biết giấu đi đâu?!
Kiêu gia lại ảo não chửi thề trong lòng!
Lúc anh từ nhà vệ sinh bước ra, lạnh lùng nhìn cô, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, ừm, chính là không có chuyện gì xảy ra!
Hà Nguyệt Chỉ lại bất giác muốn cười.
“Con ranh con, cười cái gì?!” Anh chột dạ, nhưng lại đen mặt lạnh lùng hỏi.
Cô tốt nhất là không hiểu gì cả, nếu không, tối nay anh nhất định phải ở lại chứng minh một chút gì đó!
“Không, không có gì!” Nhìn anh lạnh lùng trước mắt, nhưng, ở phương diện nào đó lại là một tờ giấy trắng, nghĩ đến bộ dạng xấu hổ vừa nãy của anh, Hà Nguyệt Chỉ vẫn muốn cười.
Cô biết!
Cô thế mà lại biết!
Kiêu gia có tâm trạng muốn đập đầu vào tường rồi!
“Cười cái gì mà cười?!” Anh ép cô vào góc tường, hung dữ nói.
Nhìn bộ dạng như muốn giết người của anh, Hà Nguyệt Chỉ vội vàng giơ hai tay lên làm tư thế đầu hàng: “Hu hu hu, Lục ca tha mạng, Lục ca uy vũ, người ta chỉ là nghĩ đến một câu chuyện cười thôi!”
“Cười đi! Tương lai ở trên giường có lúc em phải khóc đấy!” Kiêu gia trong lòng vô cùng buồn bực, trừng mắt nhìn cô, trầm giọng nói.
“...”
Kiếp trước, anh chẳng phải lần nào cũng có thể làm cô khóc chết đi sống lại sao!
“Thế thì người ta không dám gả cho anh đâu!” Hà Nguyệt Chỉ lẩm bẩm nhỏ, anh đã quay người, bước vào trong phòng, không biết còn muốn làm gì, nghe thấy lời cô nói, anh quay người trừng mắt nhìn cô.
“Em dám! Đợi em đủ 20 tuổi bắt buộc phải đi đăng ký kết hôn với anh!” Đợi thêm hai năm nữa, đợi con ranh con đến tuổi kết hôn hợp pháp, sẽ xử lý cô! Phong phong quang quang rước vào cửa!
Mặc dù anh dùng giọng điệu bá đạo, nhưng lời này lọt vào tai cô, còn ngọt hơn cả mật...!
Người đàn ông mặc đồ đen, cao lớn thẳng tắp, kiểm tra từ trong ra ngoài căn phòng này một lượt, cẩn thận đóng hết các cửa sổ lại, mới đi đến chỗ lối ra vào, kéo cô đến cửa, chỉ vào sợi xích an toàn phía sau cửa phòng, nói: “Sợi xích này nhất định phải cài vào, nửa đêm ai gọi cửa cũng không được mở, hiểu chưa?”
Tuy thời gian rất gấp, nhưng, bạn trai rất cẩn thận dặn dò bạn gái vấn đề an toàn.
“Em hiểu! Cũng đâu phải chưa từng ở nhà nghỉ...” Hà Nguyệt Chỉ chưa dứt lời, chỉ cảm thấy trên đỉnh đầu có luồng khí lạnh áp xuống, lúc này mới ý thức được mình nhanh miệng nói sai rồi.
Cô lập tức ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt đen mang ý vị thẩm vấn đó: “Lục ca, không phải như anh nghĩ đâu, lần này em về nhà ở khu trung tâm thành phố quê em cũng từng ở nhà nghỉ mà!”
Sắc mặt anh lúc này mới dịu đi, nghiêm túc nhìn cô: “Hà Nguyệt Chỉ, trả lời anh: Em là gì của anh? Anh là gì của em?”
“Anh là bạn trai của em a! Em là bạn gái của anh a!” Hà Nguyệt Chỉ không chút xấu hổ nói.
“Ngoan lắm... Nhớ kỹ đấy!” Nói xong, anh mở cửa đi ra ngoài.
“Lục ca! Đi đường chú ý an toàn nhé! Lúc làm nhiệm vụ cũng chú ý an toàn!” Cô đuổi theo đến cửa, dặn dò anh, một cỗ lưu luyến mãnh liệt, trào dâng trong lòng.
“Vào nhà đi! Nhớ khóa trái cửa!” Anh quay đầu, trầm giọng dặn dò cô.
Cô lập tức ngoan ngoãn vào nhà, khóa trái cửa phòng, lưng tựa vào cánh cửa, một trái tim thiếu nữ vẫn vì anh mà đập thình thịch, cô bước vào nhà vệ sinh, nhìn rõ cục giấy vệ sinh vo tròn trong sọt rác, lại nhịn không được bật cười...
Dưới lầu khách sạn, nhìn chiếc xe máy có thể đạt tốc độ tối đa 290km/h, Lục Dĩ Vũ đối với người cậu út hai lúa không đứng đắn này cũng coi như hài lòng một chút, nhưng cái vẻ mặt ngốc nghếch “Tiểu Lục Lục mau khen cậu đi” của cậu ta khiến anh vẫn rất ghét bỏ.
Bơ cậu ta, ngồi lên xe máy, tháo mũ lưỡi trai xuống, đội mũ bảo hiểm lên, chân phải dùng sức đạp một cái liền khởi động xe máy.
“Lục Dĩ Vũ!” Thấy anh sắp đi rồi mà vẫn chưa nói với mình một câu dễ nghe nào, cậu út đỏm dáng cuối cùng cũng bùng nổ!
“Đồng chí Đỗ Quân, chăm sóc tốt cháu dâu của cậu đi, cháu sẽ cảm kích cậu! Tạm biệt!” Lục Dĩ Vũ nói xong, chiếc xe máy như tên lửa lao vút đi, để lại một mùi khí thải khét lẹt!
“Thằng nhóc thối!” Cậu út yêu nghiệt tức giận giậm chân.
Lục Dĩ Vũ tại sao lại ghét bỏ cậu út đỏm dáng như vậy, thực ra cũng có nguyên nhân.
Đại thiếu gia nhà họ Lục ngậm thìa vàng sinh ra, từ nhỏ đã là thủ lĩnh đám trẻ, trong đại viện bất kể lớn hơn anh hay nhỏ hơn anh, anh đều có thể trị cho đối phương phải gọi anh là anh!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)