“Lý Vận, hôm qua tôi suýt chút nữa bị nóng chết đấy, lẽ nào vì hắn ta, tôi còn phải mặc bộ đồng phục nóng chết người đó sao?”
“Mình không có ý đó! Nguyệt Nguyệt, cậu, rốt cuộc cậu bị sao vậy? Có phải... hôm qua hai anh em nhà họ Lục đã làm chuyện đó với cậu rồi không? Ở đây chỉ có hai chúng ta, cậu đừng sợ, nói với mình, được không? Mình giúp cậu nghĩ cách!” Giọng Lý Vận ngày càng nhỏ, một tay nắm lấy tay Hà Nguyệt Chỉ.
“Lý Vận, chuyện đó, là có ý gì vậy? Sao tôi không hiểu?” Hà Nguyệt Chỉ giả ngốc nói.
Mèo vờn chuột, luôn luôn không cắn chết ngay một miếng, phải từ từ chơi đùa đến chết mới thú vị, cho nên, cô sẽ không xé rách mặt với Lý Vận bây giờ, như vậy, mối thù của cô còn báo thế nào được?
“Nguyệt Nguyệt, chuyện đó chính là, bọn họ có phải, đã hủy hoại sự trong trắng của cậu rồi không?!” Lý Vận ghé sát tai cô nhỏ giọng nói.
“Lý Vận! Cậu cứ muốn tôi bị người ta chà đạp như vậy sao?” Hà Nguyệt Chỉ mỉa mai phản bác, kiếp trước, tình một đêm của cô và Lục Dĩ Vũ, tuyệt đối là do cô ta hãm hại, bây giờ nghĩ lại, may mà, người đêm đó là anh...
Đến bây giờ cô vẫn chưa nghĩ ra, đêm đó tại sao Lục Dĩ Vũ lại xuất hiện ở quán bar đó, lẽ nào, anh đã yêu cô sớm hơn cô tưởng tượng?
“Nguyệt Nguyệt! Cậu hiểu lầm mình rồi! Mình không có ý đó, người ta là lo lắng cho cậu mà, đồ ngốc này!”
“Lý Vận, hôm qua là Lục ca tốt bụng cứu tôi, nếu không, người bạn tốt của cậu là tôi đã sớm bị nóng chết rồi! Sự thật chính là như vậy, cậu đừng suy nghĩ lung tung nữa!” Hà Nguyệt Chỉ trầm giọng nói, cách đó không xa, còn có tiếng đám con cháu đại viện đó đang chơi bóng rổ trên sân thể thao.
Con ngốc Hà Nguyệt Chỉ này, sao đột nhiên lại thay đổi rồi, cho dù không phải là thật, cô ta cũng nên làm ầm ĩ lên một trận chứ!
Lý Vận thực sự không hiểu nổi.
“Nguyệt Nguyệt, Thẩm Nam Tĩnh bị thương rất nặng, bác sĩ nói, xương của anh ấy ba tháng mới lành được. Bố mẹ Thẩm Nam Tĩnh sợ nhà họ Lục, không dám tìm bọn họ tính sổ, haizz, Nam Tĩnh oan uổng quá, rõ ràng là vì cậu. Cậu còn không đi thăm anh ấy, anh ấy rất buồn, hôm nay còn chưa ăn một miếng cơm nào. Hay là, ngày mai cậu bớt chút thời gian đến nhà thăm anh ấy đi?”
Đôi nam nữ trơ trẽn!
Trong đầu Hà Nguyệt Chỉ lướt qua bốn chữ này!
“Tôi không rảnh, hai ngày nay tôi phải khởi hành về quê ở Tô Bắc.” Hà Nguyệt Chỉ cao giọng nói xong liền bỏ đi, bỏ lại Lý Vận ở phía sau.
Kiếp trước, cô chỉ lo theo đuổi Thẩm Nam Tĩnh, trong mắt đâu còn người khác, ngay cả cha mẹ nuôi ở quê, cô cũng chưa từng về thăm. Nhớ nghe mẹ nuôi từng nói, nếu năm đó cha nuôi không vì tiết kiệm tiền mà đến phòng khám chui chữa bệnh, cũng sẽ không bệnh nặng đến mức vô phương cứu chữa.
Hà Nguyệt Chỉ đi vòng qua sân thể thao, lúc định rẽ về hướng nam, một quả bóng rổ rơi xuống trước mặt cô, may mà cô né kịp, nếu không đã bị đập trúng rồi.
Nửa đêm nửa hôm, chỉ nhìn thấy vài bóng người đi về phía mình, không cần nghĩ cũng biết là đám người Lục Dĩ Trì.
Lục Dĩ Trì và Lục Dĩ Vũ là anh em họ, con nhà chú hai của Lục Dĩ Vũ, kiếp trước của cô, thằng nhóc này làm lính tình nguyện hai năm, sau đó xuôi nam làm ăn, ban đầu làm ăn không tệ, sau này một lần đầu tư thất bại, có thể nói là khuynh gia bại sản!
“Yo, đúng là Hà Nguyệt Chỉ kìa!” Người lên tiếng là Trình Đại Phi, ánh đèn bên ngoài sân bóng rổ cũng sáng như ban ngày.
Dưới ánh đèn, một đám người nhìn cô gái như thiên nga trắng, ai nấy khuôn mặt tuy cợt nhả, nhưng hormone thanh xuân lại đang xao động.
Ai có thể ngờ, vịt con xấu xí của nhà họ Hà lại là một con thiên nga trắng!
Một đám người chặn cô lại, còn có thể ngửi thấy mùi mồ hôi trên người đám con cháu đại viện này!
Lục Dĩ Trì nhặt quả bóng rổ lên, dùng ngón trỏ không ngừng xoay quả bóng để ra oai, mấy người khác, khoác vai nhau, nghênh ngang nhìn cô!
“Úi chà, trước kia gặp bọn này, cứ như chuột qua đường co giò bỏ chạy, bây giờ gan to ra rồi!” Cường Tử tuy là người nhỏ tuổi nhất ở đây, nhưng cũng là đứa hoang dã nhất. Mỗi lần đánh lộn, cậu ta đều xông lên phía trước nhất.
“Kẻ phản bội nhỏ, có phải lại bàn bạc cách đối phó với bọn này rồi không?! Vừa nãy tao nhìn thấy mày và con Lý Vận đó ở cùng nhau!” Đứa cháu trai nhỏ của Trần lão sư trưởng là Trần Đào mang dáng vẻ lưu manh, chất vấn cô.
Hà Nguyệt Chỉ nhếch môi, khoanh tay trước ngực nói: “Cường Tử, cậu chửi ai là chuột hả? Trước kia tôi không muốn để ý đến các cậu, chứ không phải là sợ! Trần Đào, cậu nói chuyện có thể động não một chút được không? Hôm qua các cậu đánh Thẩm Nam Tĩnh, tôi có giúp hắn ta không? Nếu tôi vẫn cùng một phe với hắn ta, các cậu bây giờ còn có thể như không có chuyện gì ở đây chơi bóng sao? Đã sớm bị bố mẹ các cậu tẩn cho không dám vác mặt ra đường rồi!”
“Diệp Tiểu Kiều! Mày còn không biết xấu hổ mà nói, mỗi lần hai đám chúng ta đánh lộn, mày luôn chạy đi mách lẻo với ông nội mày, mày không biết xấu hổ sao?! Đồ phản bội ăn cây táo rào cây sung!” Lục Dĩ Trì mặc chiếc áo phông hải quân kẻ sọc xanh trắng không xoay bóng nữa, mắng mỏ Hà Nguyệt Chỉ.
“Đúng thế! Con ranh này quá không biết điều! Ỷ mình là con gái, mấy anh em không dám động thủ, đúng không?” Hắc Tử người cũng như tên, lớn lên cực kỳ đen, lúc nói chuyện để lộ một hàm răng trắng, vô cùng bắt mắt.
Quả thực rất ngại ngùng, các vị đại ca, Hà Nguyệt Chỉ tôi kiếp trước quá ngu ngốc rồi, vì Thẩm Nam Tĩnh tên tồi tệ đó, suốt ngày đi mách lẻo!
“Đó đều là chuyện trước kia rồi, các cậu còn nhắc lại làm gì?! Hà Nguyệt Chỉ tôi tối nay tuyên bố ở đây, sau này, nếu tôi còn giúp Thẩm Nam Tĩnh, tên của tôi sẽ viết ngược lại!” Hà Nguyệt Chỉ, Kiều Diệp, nghĩ lại thật buồn cười, trước kia cô tên là Kiều Diệp.
“Hê! Tao đã nói con nhóc này đổi tính rồi, tụi mày cứ không tin! Nhìn bộ đồ này xem, cách ăn nói này, khí chất này, đâu còn là con bé Hà Nguyệt Chỉ quê mùa trước kia nữa!” Người nói giúp Hà Nguyệt Chỉ là Trình Đại Phi, lúc cậu ta nói chuyện, trên má còn ửng lên hai vệt hồng.
Trình Đại Phi cũng bối rối rồi, mẹ kiếp, sao cậu ta càng nhìn Hà Nguyệt Chỉ càng thấy xấu hổ thế này?
Giống như nhìn thấy nữ thần, hèn rồi!
Lại còn nảy sinh một loại khao khát bảo vệ khó hiểu đối với cô!
“Vẫn là Đại Phi anh minh!” Hà Nguyệt Chỉ khen ngợi Trình Đại Phi, chỉ thấy hai má chàng trai càng đỏ hơn, giống như con tôm hùm đất luộc chín vậy!
“Được rồi! Diệp Tiểu Kiều! Sau này đừng giở trò với ông đây nữa, nếu không, ông đây không tha cho mày đâu!” Lục Dĩ Trì cảnh cáo cô.
Hà Nguyệt Chỉ nhìn Lục Dĩ Trì không nói gì, mang vẻ mặt cậu có thể làm gì được tôi. Thầm nghĩ, thằng nhóc cậu cứ đợi đấy, sau này thành chị dâu cả của cậu rồi, không trị cậu phục sát đất không được!
“A Trì, tao thấy Hà Nguyệt Chỉ là thật lòng hối cải đấy, được rồi được rồi, chúng ta tiếp tục chơi bóng đi!” Trình Đại Phi khoác vai Lục Dĩ Trì, kéo cậu ta đi.
Lục Dĩ Trì cũng không thể thực sự làm gì Hà Nguyệt Chỉ, đành phải tiếp tục đi chơi bóng. Hà Nguyệt Chỉ nhìn đám bóng dáng đó rời đi, cô mỉm cười xoay người, đi về phía nhà tướng quân.
Vừa quay lại sân bóng rổ, Trình Đại Phi đã lấy cớ đau bụng chạy đi, cậu ta dùng tốc độ nhanh nhất đuổi kịp Hà Nguyệt Chỉ.
“Hà Nguyệt Chỉ! Tôi đưa cậu về! Nửa đêm nửa hôm, một cô gái như cậu không an toàn!” Trình Đại Phi cười hì hì nói, đèn đường không sáng bằng sân bóng rổ, vừa vặn che giấu khuôn mặt xấu hổ của cậu ta.
Không an toàn?
Đại viện quân khu e rằng là nơi an toàn nhất toàn thành phố J rồi, nhà nhà đêm không đóng cửa, đi đâu cũng thấy đại đội cảnh vệ đi tuần tra!
Trước kia, trong đám người của Lục Dĩ Trì, Trình Đại Phi là người hay châm chọc cô nhất!
Cũng là người đáng ghét nhất!
Luôn gọi cô là “đồ nhà quê đồ nhà quê”!
Nhớ lại, cậu ta là thích Hà Trân Trân! Nhưng mà, cậu nhóc nào trong toàn đại viện lại không thích tiểu công chúa Trân Trân chứ? Trình Đại Phi này dùng lời bây giờ mà nói, chính là kẻ “cuồng nhan sắc” nhỉ, e là cậu ta bị nhan sắc của cô thu hút, chủ động đến tán tỉnh cô rồi!
“Trình Đại Phi, bình thường cậu không phải đều bị đồ nhà quê tôi làm cho xấu đến phát khóc sao?” Hà Nguyệt Chỉ vừa đi vừa châm chọc cậu ta.
Trình Đại Phi ngượng ngùng gãi gãi gáy, cười hì hì: “Chuyện đó có thể trách tôi sao? Ai bảo con nhóc cậu khờ khạo, luôn cố ý làm xấu chứ! Có phải thằng nhóc Thẩm Nam Tĩnh đó bảo cậu mặc như vậy không? Các người chia tay rồi à? Tôi nói cho cậu biết, Hà Nguyệt Chỉ, thằng nhóc đó quá không tử tế! Tôi còn nhìn thấy hắn ta và cô bạn thân Lý Vận của cậu trốn trong rừng cây nhỏ hôn nhau đấy!”
Hóa ra, cặp đôi tồi tệ lăng loàn này đã lén lút qua lại với nhau từ sớm như vậy rồi!
Hà Nguyệt Chỉ trào phúng nghĩ trong lòng, Trình Đại Phi đều có thể phát hiện ra gian tình của bọn họ, cô lại không hề hay biết gì. Kiếp trước của cô, ngốc nghếch tin rằng, Thẩm Nam Tĩnh yêu cô.
Trách cô quá ngây thơ hay là ngốc đây?
Cô và Thẩm Nam Tĩnh là bạn học, năm 12 tuổi vừa đến thành phố J, cô là một đứa lùn mập mạp, tính cách lại hướng nội, cô độc, duy chỉ có cậu bé tên Thẩm Nam Tĩnh đó, chịu nói chuyện với cô, giúp đỡ cô...
Bây giờ nghĩ lại, tên khốn đó ngay từ đầu đã biết cô là cháu gái của Diệp lão, hắn ta chỉ muốn bám cành cao mà thôi, Lý Vận cũng vậy!
“Hà Nguyệt Chỉ! Cậu không tin lời tôi nói đúng không? Anh đây thề độc với cậu được không? Nếu tôi nói có nửa câu dối trá, trời đánh thánh đâm!” Trình Đại Phi thấy cô mãi không lên tiếng, tưởng cô không tin, kéo cổ tay cô lại, lớn tiếng nói.
“Tôi tin.” Hà Nguyệt Chỉ qua loa nói, trong lòng cô đầy tâm sự.
“Cậu tin là tốt rồi, sau này bớt dính dáng đến đám cháu chắt của đại viện hải quân đi, đừng thích thằng nhóc Thẩm Nam Tĩnh đó nữa, theo anh đây lăn lộn, anh đây bảo kê cậu!” Trình Đại Phi lại nói, dáng vẻ rất đàn ông.
Cậu ta bảo kê cô?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)