Dư Ca thu dọn đồ đạc trong biệt thự, lác đác vài món, đến cả vali cũng không đầy.
Những món đồ Phó Cảnh Thần tặng, cô không mang theo.
Một số vật phẩm đắt tiền, Dư Ca trực tiếp gửi chuyển phát nhanh cho Phó Cảnh Thần, bao gồm cả chiếc nhẫn đính hôn anh ta tặng cô khi cô tròn mười tám tuổi.
Cô kéo vali đứng trước căn nhà tân hôn của mình và Phó Cảnh Thần, cỗ máy lạnh lẽo sừng sững trước biệt thự.
Cô trơ mắt nhìn nó biến thành đống đổ nát ngay trước mắt mình.
Biệt thự xa hoa đổ sập trong một tiếng nổ vang trời.
Dư Ca kéo vali quay người rời đi, không ngoảnh đầu lại.
Ngay trong ngày hôm đó, Dư Ca nhập viện.
Tế bào ung thư di căn nghiêm trọng hơn, cô bắt đầu ho ra máu, đau đớn đến mức cả đêm không ngủ nổi.
Chuyện biệt thự bị phá truyền đến tai Phó Cảnh Thần, anh ta sững người rất lâu, cứ thế ngồi cứng đờ trên ghế, trong lòng rối bời không nói nên lời.
Căn nhà tân hôn là do Phó Cảnh Thần mua, anh ta chọn mảnh đất tốt nhất ở Kinh Thành, căn nhà là do hai người cùng nhau bài trí.
Thậm chí còn dành riêng hai phòng cho trẻ con.
Anh ta ngồi rất lâu, tâm trạng bất an, bỏ mặc cả đám lãnh đạo cấp cao, rời khỏi phòng họp, lái xe một mạch đến nơi từng là nhà của họ.
Nhà của họ… không còn nữa.
Chỉ còn lại một bãi hoang tàn, công nhân đang xử lý đống rác cuối cùng.
Phó Cảnh Thần dựa vào đầu xe, tâm trạng bực bội hút thuốc, gió thổi tung mái tóc rối, người đàn ông với ánh mắt u tối nhìn đống đổ nát, môi mím chặt.
Đống hoang tàn này như đang tuyên bố với anh ta rằng tất cả đã kết thúc.
Nhà không còn, bố mẹ Dư Ca cũng đã mất, cô có thể đi đâu?
Động tác hút thuốc của anh ta khẽ run, dưới chân chất đầy đầu lọc thuốc, trong lòng trào dâng một nỗi sợ hãi vô cớ.
Anh ta dùng một số điện thoại mới gọi cho Dư Ca, rất lâu sau mới có người bắt máy, giọng khàn khàn: “Dư Ca, cô đang ở đâu?”
Dư Ca mặc đồ bệnh nhân, nằm trên giường bệnh trở mình thở dốc, nghe ra giọng anh ta, lạnh lùng nói: “Có chuyện gì?”
Nghe thấy giọng yếu ớt đó, trong lòng Phó Cảnh Thần bỗng nhói lên, hoảng loạn, môi khô khốc, cứng miệng nhưng vẫn không chịu buông tha: “Cô làm sao vậy?”
“Cô bị bệnh à?”
“Phó Cảnh Thần, cút xa tôi ra một chút, đừng mang xui xẻo đến cho tôi!”
“Đừng làm tôi buồn nôn.”
“Rầm” một tiếng, Dư Ca mắng cho một trận rồi dập máy.
Điện thoại bị cúp, tim Phó Cảnh Thần cũng run lên theo, suýt nữa làm rơi điện thoại khỏi tay, anh ta run rẩy gọi lại nhưng đã bị cô chặn số, không thể liên lạc được.
Số của trợ lý Phó Cảnh Thần cũng bị Dư Ca đưa vào danh sách đen.
Trong lồng ngực Phó Cảnh Thần tích tụ một cơn giận vô danh không có chỗ phát tiết, tức đến mức muốn đập điện thoại, trên mặt anh ta vẫn còn dấu tát của Dư Ca.
Cô muốn đi thì cứ đi, dù có chết ngoài kia, anh ta cũng sẽ không quan tâm nữa!
Rồi sẽ có ngày cô hối hận.
Sẽ có ngày, anh ta khiến cô phải khóc lóc cầu xin quay về!
Anh ta, Phó Cảnh Thần có thừa thời gian.
Phó Cảnh Thần cười lạnh, siết chặt điện thoại, mặt mày u ám, lái xe rời đi.
Bệnh tình của Dư Ca nghiêm trọng đến mức cần phải cắt bỏ toàn bộ tuyến vú, nhưng cô chọn điều trị bảo tồn, không muốn trước khi chết còn phải chịu khổ như vậy, chết mà còn xấu xí.
Vì hóa trị, tóc cô bắt đầu rụng từng mảng, cả người tiều tụy, không còn hình dáng con người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



