Cô vừa tự khen vừa cười kiêu ngạo: "Tôi thấy, rất xuất sắc đấy chứ."
Phó Cảnh Thần trợn mắt nhìn cô, ánh mắt đỏ ngầu, sâu trong đồng tử ẩn chứa cơn thịnh nộ, gào lên: "Dư Ca!"
Mẹ Dương nhìn thấy con trai mình bị đánh, hai mắt mở to, hét lên một tiếng chói tai rồi chỉ tay vào Dư Ca mà chửi rủa.
Dư Ca lại lùi thêm vài bước, đề phòng Phó Cảnh Thần sẽ ra tay với cô. Sáu vệ sĩ lập tức đứng chắn trước cô, cô chỉ hờ hững nhìn anh ta qua những người đó, cười càng thêm ngông cuồng, nhướng mày khiêu khích.
"Nếu anh dám không ly hôn với tôi, hôm nay không ai có thể sống mà bước ra khỏi đây."
Ánh mắt cô lướt qua bụng người phụ nữ kia, khóe môi nhếch lên nụ cười nhẹ nhàng nhưng đáy mắt lại toát lên sự độc ác lạnh lùng: "Ồ, tình nhân nhỏ bé của anh cùng đứa con trong bụng, tôi cũng sẽ giải quyết luôn."
Ánh mắt cô đầy điên cuồng, tràn ngập hơi lạnh, nhìn chằm chằm Phó Cảnh Thần, khóe môi lạnh lẽo nhếch lên: "Tất cả cùng chết đi, cá chết lưới rách, tôi chẳng thiệt thòi gì cả."
Phó Cảnh Thần siết chặt nắm đấm, hận không thể xé xác cô ra thành từng mảnh!
Nhưng Dư Ca chẳng hề nao núng, nhìn thẳng vào anh ta, lạnh lùng ra lệnh cho người ném thỏa thuận ly hôn xuống trước mặt anh ta: "Ký đi."
Phó Cảnh Thần khựng lại, đưa tay lau vết máu bên khóe môi, ánh mắt lạnh lùng phức tạp nhìn cô.
Mẹ Dương liếc nhìn bản thỏa thuận ly hôn, hai mắt bừng sáng, vội vàng nhặt lên xem. Khi nhìn thấy nội dung, bà ta lập tức tức giận quát lên: "Cô muốn năm trăm triệu? Dư Ca, cô tham lam quá đấy!"
Dư Ca ung dung ngồi trên sofa, nghiêng đầu nhìn Phó Cảnh Thần: "Phó tổng, anh nói xem, tôi có nên lấy không?"
"Thế này ít sao?"
Nửa gia sản của Phó Cảnh Thần nằm trong tay cô, Dư Ca chỉ lấy một phần nhỏ. Cô sợ nếu lấy nhiều quá, anh ta sẽ không chịu ký vào giấy ly hôn.
Cô không muốn chết đi mà vẫn phải mang danh vợ của Phó Cảnh Thần.
Anh ta nếu còn chút lương tâm chưa bị chó ăn hết, có khi còn sẽ dẫn theo người phụ nữ khác, giả bộ đau lòng mà đến trước mộ cô cúng bái vài nén nhang.
Thật sự quá xúi quẩy.
Mỗi dịp Thanh Minh, cô cũng chẳng thể yên ổn dưới suối vàng.
Phó Cảnh Thần nhìn cô rất lâu, ánh mắt sâu thẳm, trầm giọng hỏi: "Cô thật sự muốn ly hôn?"
Dư Ca ngồi trên sofa, đối diện ánh mắt anh ta, gật đầu: "Phải."
Phó Cảnh Thần nhìn cô chằm chằm: "Cô đã suy nghĩ kỹ chưa?"
"Dư Ca, rời khỏi tôi, cô chẳng là gì cả."
Cô nhìn anh ta, khóe môi nhếch lên, ánh mắt tràn đầy chán ghét: "Ký đi, nhìn thấy mặt anh là tôi đã muốn nôn rồi."
"Nếu không phải vì anh có chút tiền thì tôi đã sớm đá anh đi mà ôm tiểu tình nhân vui vẻ rồi."
Lời lẽ sắc bén của cô như từng mũi dao găm vào tim Phó Cảnh Thần, khiến anh ta cảm thấy đau nhói.
Cô nhìn anh ta, cười càng thêm rực rỡ: "Anh cũng có thể không ly hôn với tôi, ngày mai tôi sẽ ra ngoài ngủ với người đàn ông khác."
Cô nhìn anh ta, đôi mắt đẹp hơi nhướng lên, nhếch mày, cất giọng: “Vợ chồng ta cắm sừng lẫn nhau, có phải quá thân thiện với môi trường không?”
Phó Cảnh Thần nhìn cô chẳng giống như đang nói dối. Cô đã nói ra câu đó, chắc chắn sẽ thật sự tặng cho anh ta một cái mũ xanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



