Lần đầu tiên anh ta tỉnh táo đến mức đáng sợ.
Thân hình cao lớn của Phó Cảnh Thần ngã vào sofa, hai tay che đi đôi mắt ngập tràn cảm xúc hỗn loạn. Chiếc điện thoại bị anh ta ném vỡ vụn, bức tường cũng bị đập lõm một vết lớn.
Tiểu Trần thở dài thật sâu, thuần thục lấy một chiếc điện thoại mới đưa cho tổng giám đốc.
Người thân của anh ta nhờ bán điện thoại cho tổng giám đốc mà sắp thoát nghèo rồi.
Lời của Dư Ca không khiến Phó Cảnh Thần trở về nhà mà ngược lại càng khiến anh ta ngày càng buông thả hơn.
Người phụ nữ bên cạnh anh ta mỗi ngày đều khác nhau.
Những tin đồn tình ái liên tục xuất hiện trên hot search, chưa một lần rơi xuống.
Dư Ca nhìn những tin tức đó, bỗng nhiên cảm thấy một cơn đau tức ngực dâng lên. Cô đưa tay ôm lấy ngực, ngửa đầu nuốt trọn viên thuốc trong tay.
Vị đắng tràn ngập khoang miệng.
Cô thật sự muốn kéo Phó Cảnh Thần xuống địa ngục cùng mình, nhưng lại sợ anh ta làm bẩn con đường luân hồi của cô.
Suốt một tuần liền, Phó Cảnh Thần không trở về.
Cô chống tay lên bồn rửa mặt, nhìn khuôn mặt tái nhợt như quỷ trong gương, đôi mày nhíu chặt, ánh mắt tràn đầy chán ghét.
Cô đã chuẩn bị một món quà lớn cho anh ta, tin rằng cả nhà họ Phó sẽ rất vui khi nhận được.
Dư Ca nở một nụ cười lạnh nhạt, thu lại ánh mắt, mặc một bộ trang phục dài tay kín đáo, khoác thêm áo choàng, dẫn theo sáu vệ sĩ cầm gậy bóng chày, lái xe rời đi.
Cô cùng người của mình đứng trước cửa một căn biệt thự, bấm chuông.
Cánh cửa mở ra, một người phụ nữ bụng bầu lộ rõ xuất hiện trước mặt cô.
Lúc nhìn rõ người đến, nụ cười trên gương mặt người phụ nữ kia ngay lập tức đông cứng, biến thành hoảng sợ và bất an.
Dư Ca nhìn người phụ nữ có vài phần giống mình, ánh mắt lướt qua gương mặt cô ta, cười lạnh, nụ cười xinh đẹp nhưng lại tràn đầy giễu cợt.
Cô còn chưa chết, vậy mà Phó Cảnh Thần đã vội vàng tìm một kẻ thế thân rồi sao?
"Dư... Dư Ca..."
Trình Nhiên ôm chặt bụng, từng bước lùi về sau, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn Dư Ca: "Cô muốn làm gì?"
Những người hầu trong biệt thự bị vệ sĩ của Dư Ca khống chế, một người nhanh tay lẹ mắt khi nhìn thấy Dư Ca, mặt mày tái nhợt vội vã gọi điện cho Phó Cảnh Thần.
Dư Ca lạnh lùng nhìn, không hề ngăn cản.
Cô vung gậy bóng chày, một gậy đập vỡ chiếc bình hoa bên cạnh, ánh mắt lạnh lẽo quét về phía người phụ nữ trước mặt: "Gọi điện cho Phó Cảnh Thần, bảo anh ta đến cứu cô."
Ngón tay cô siết lấy cằm Trình Nhiên, rút ra một con dao sắc bén, đặt sát vào cổ cô ta, giọng nói trầm thấp mang theo sự uy hiếp chết chóc: "Nếu không, đứa trẻ trong bụng cô đừng mong thấy được ánh sáng ngày mai."
Dư Ca buông tay, vung gậy bóng chày một lần nữa, gậy sượt qua bên tai Trình Nhiên, đập nát chiếc bình hoa phía sau cô ta.
Ánh mắt Dư Ca không có chút nhiệt độ: "Không tin, cô có thể thử xem?"
Trình Nhiên sợ đến mức hồn bay phách lạc, ánh mắt tràn ngập khiếp sợ, ôm chặt lấy bụng mình, từng bước từng bước lùi lại: "Điên rồi! Cô đúng là đồ điên!"
Chưa đầy nửa tiếng sau, Phó Cảnh Thần cùng mẹ Dương đồng thời xuất hiện tại biệt thự.
Dư Ca ngồi trên sofa, đầu ngón tay xoay nhẹ con dao sắc bén trong tay, bộ dạng ung dung nhàn nhã. Khi nhìn thấy người đàn ông vội vã chạy đến, cô khẽ nhếch môi, cười lạnh một tiếng, không nói lời nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



