Anh ta phải dọn đường cho vợ tương lai của mình, sau này Dư Ca sẽ gả vào nhà họ Phó, nếu chú Hai thích cô ấy thì càng tốt.
Dư Ca lùi lại một bước khiến tay Phó Cảnh Thần rơi vào khoảng không. Anh ta nghiêng đầu nhìn cô: “Sao vậy?”
Dư Ca bước qua rót cho mình một ly nước: “Khát nước.”
Phó Hoài Cận liếc nhìn một cái, không bỏ qua khoảnh khắc cứng đờ vừa rồi của Dư Ca, nhàn nhạt nhướng mày: “Tự nhiên.”
Dư Ca bị Phó Cảnh Thần kéo ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, lắng nghe các trưởng bối trò chuyện, ánh mắt cô lơ đãng rơi lên đôi chân của Phó Hoài Cận.
Anh không nên có một cuộc đời bi thảm như vậy, cô phải giúp anh, coi như là trả lại ân tình và sự ấm áp mà anh từng dành cho cô ở kiếp trước.
“Ăn cơm thôi.” Dương Uyển bước vào thư phòng gọi người, mấy người trong phòng dừng lại, sau đó lần lượt xuống lầu.
Trong đại sảnh, bố của Phó Hoài Cận ngồi ở vị trí trung tâm, ánh mắt sắc bén rơi lên người Dư Ca, cô vội vàng gọi một tiếng: “Ông nội.”
Phó Diễm mỉm cười gật đầu, rất hài lòng với cô cháu dâu này: “Ngồi đi.”
Ánh mắt ông ta như có như không rơi lên người Phó Hoài Cận: “Cháu trai của con đã có bạn gái rồi, con cũng nên định người vợ cho mình đi.”
Tập đoàn Phó thị do ông nội Phó Hoài Cận sáng lập, đến đời bố anh thì bắt đầu có dấu hiệu suy yếu. Từ nhỏ Phó Hoài Cận đã bộc lộ tài năng, chỉ số IQ cao và có trực giác kinh doanh nhạy bén, thủ đoạn lại quyết đoán như sấm sét.
Mới 24 tuổi đã tốt nghiệp tiến sĩ song bằng từ trường danh tiếng thế giới, tiếp nhận sự nghiệp gia tộc, xoay chuyển tình thế, dưới tay anh là sản nghiệp trải dài khắp các lĩnh vực tài chính, công nghệ, bất động sản, y tế… tạo nên một đế chế thương mại khổng lồ.
Phó Hoài Cận có thể mang lại lợi ích tuyệt đối cho nhà họ Phó, nên anh có đủ quyền lên tiếng.
Dương Uyển mỉm cười, vội vàng làm dịu bầu không khí, sợ trở nên gượng gạo: “Ây, chú nhỏ mới có 26 tuổi thôi, không cần vội.”
“Đây, bố, bố nếm thử tay nghề của con đi.”
“Dư Ca, con cũng nếm thử đi.”
Ánh mắt Phó Diễm rơi lên người Dư Ca, cũng không nói gì thêm, có vài lời khó nghe, rốt cuộc không nên nói trước mặt người ngoài.
Bữa cơm này, cả nhà ăn như đi trên băng mỏng. Suốt bữa, Phó Hoài Cận không hề nở một nụ cười, lạnh lùng như một cỗ máy.
Dư Ca ăn xong thì rời khỏi nhà họ Phó, cô không về nhà ngay mà ngồi chờ bên cạnh xe của Phó Hoài Cận.
Chẳng bao lâu sau, một bóng đen phủ xuống người Dư Ca, che khuất ánh nắng trước mặt cô, một đôi giày da nam màu đen đập vào mắt.
Cô vội vàng đứng dậy, gọi: “Chú, chú Hai…”
Cô gái mặc váy dài màu trắng, cổ áo để lộ một đoạn xương quai xanh tinh tế, gương mặt non nớt, ánh mắt trong trẻo, giọng nói mềm mại.
Đứng dậy quá nhanh khiến Dư Ca hoa mắt, thân thể lảo đảo suýt ngã, một bàn tay đỡ lấy vai cô, đợi cô đứng vững rồi mới buông ra.
Đôi mắt sâu thẳm của anh rơi lên gương mặt cô, giọng trầm thấp: “Đợi tôi?”
Dư Ca nhìn anh, khẽ gật đầu: “Vâng.”
Ngoan ngoãn, mềm mại, dễ bắt nạt, trong đầu anh bất chợt hiện lên bốn chữ này, trùng khớp với gương mặt xinh đẹp thuần khiết của cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



