Trong cả nhà họ Phó, người mà Dư Ca sợ nhất chính là Phó Hoài Cận, người đàn ông ấy luôn lạnh lùng với gương mặt không biểu cảm, trông vô cùng nghiêm nghị và vô tình, gương mặt tuấn tú như thần linh kia luôn bao phủ bởi một tầng băng giá.
Xa vời không thể với tới, khiến người ta vừa nhìn đã sợ.
Ngay cả Phó Cảnh Thần cũng vậy, mỗi khi nhắc đến chú Hai của mình đều đầy vẻ kính sợ, từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy chú Hai cười với anh ta lần nào, lúc nào cũng giữ bộ mặt lạnh lùng.
Phó Cảnh Thần đưa Dư Ca về nhà họ Phó, Dương Uyển vừa thấy cô thì như thấy con dâu tương lai, mặt mày rạng rỡ, vui vẻ kéo tay cô: “Dư Ca đến rồi, mau vào đi.”
Trên mặt Dương Uyển đầy vẻ hiền hòa thân thiết, đâu còn chút nào sự chua ngoa cay nghiệt của kiếp trước.
Dư Ca cảm thấy có chút xa lạ với nụ cười như vậy của Dương Uyển, cô khẽ cười, lặng lẽ lùi lại một bước, tránh khỏi tay Dương Uyển.
Dương Uyển cũng không để ý, ánh mắt đầy yêu thương nhìn cô, cười nói: “Nghe nói con thi tốt lắm, còn là thủ khoa nữa.”
Dư Ca nhàn nhạt mở miệng, trả lời có phần qua loa: “Ừ.”
Dương Uyển vui mừng khôn xiết, khen con trai giỏi, tìm được cô bạn gái thông minh lại có năng lực, cười đến không khép miệng: “Dì đã nói với Cảnh Thần rồi, sau này nó mà dám đối xử không tốt với con, dì là người đầu tiên không tha cho nó!”
Phó Cảnh Thần khẽ cong môi, nắm lấy tay Dư Ca: “Biết rồi mẹ, con sẽ đối xử tốt với Dư Ca.”
Dương Uyển vui vẻ, mặt mày rạng rỡ: “Hai đứa cứ ngồi chơi, mẹ đi bảo đầu bếp làm thêm vài món!”
Phó Cảnh Thần kéo cô ngồi xuống ghế sofa, nghiêng đầu nhìn cô, quan tâm hỏi: “Sao vậy? Suốt dọc đường em cứ như người mất hồn vậy?”
Dư Ca lặng lẽ nhìn anh ta một cái thật sâu, mím môi, lắc đầu không nói gì.
Phó Cảnh Thần ngồi bên cạnh cô, hai tay nâng khuôn mặt cô lên nói: “Cười cái nào.”
Dư Ca nghiêng đầu nhìn anh ta rồi cười.
Khóe môi thiếu niên cong lên, trong ánh mắt và chân mày mang theo nụ cười ngây ngô, hai má hơi ửng đỏ. Anh ta ghé sát tai cô thì thầm một câu, lúc đứng dậy rời đi, vành tai đỏ bừng.
Dư Ca nhìn bóng lưng anh ta rời đi, nụ cười trên mặt cô dần đông cứng lại.
Phó Cảnh Thần ghé sát tai cô nói: “Dư Ca, tôi yêu em.”
Dư Ca vô thức đưa tay lên chạm vào ngực mình.
Cô vẫn còn nhớ lúc sắp chết, mình đã đau đớn đến mức nào.
Cô sợ đau nhất.
Ánh mắt cô lướt nhẹ qua sống mũi anh, bắt đầu quan sát.
Người đàn ông có dáng người cao lớn, đường nét khuôn mặt sắc sảo lạnh lùng, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên vẻ mê hoặc, sống mũi cao, đôi môi mỏng, tất cả đều toát lên vẻ cao quý của một người đàn ông.
Người có dung mạo như yêu nghiệt ấy chính là người đứng đầu cả gia tộc nhà họ Phó, cậu Hai Phó, Phó Hoài Cận.
Trên thương trường, anh là người quyền thế, hô mưa gọi gió.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



