Tạ Kỳ là một trong những chuyên viên trang điểm trong dự án nên đã cho người phụ trách dự án xem ảnh chân dung của An Cửu Cửu. Khuôn mặt nổi bật của cô đã được chọn vào nhóm đầu tiên trong số các ứng viên.
Đây có thể xem là công việc chính thức đầu tiên của An Cửu Cửu sau quảng cáo giày thể thao. Vào đúng kỳ nghỉ hè, cô cùng Vương San San đi đến cổ thành ở phương Bắc.
Vai diễn mà người phụ trách sắp xếp cho cô là một sinh viên đại học những năm 1990. Nhà tạo mẫu đã chọn cho cô chiếc áo phông tay ngắn màu vàng có hình hoạt hình, quần yếm bò rộng và đôi giày thể thao trắng, tóc dài xõa tự nhiên.
Động tác trong ảnh không có gì mới mẻ: Dưới ánh mặt trời, máy thổi gió thổi bay mái tóc của cô, hai tay cầm quyển tạp chí, nheo mắt cười dưới nắng gắt.
Đó chính là kịch bản thử vai mà hiện giờ An Cửu Cửu đang cầm trên tay.
Thật ra kịch bản rất mỏng, phần đầu là các điều khoản bảo mật, nội dung thực sự chỉ vài trang cuối nhưng An Cửu Cửu đã xem đi xem lại rất nhiều lần.
Đây là lần đầu tiên cô được cầm một thứ gọi là kịch bản. Trước đây khi đi đóng vai phụ cho đoàn phim, mọi thứ đều được tính theo ngày. Hôm đó nhân viên chỉ vào một dấu gạch trên mặt đất, bảo cô đứng ở đây, đi qua đó hoặc ngã xuống đó, hoặc nghe tín hiệu thì bóp vỡ túi máu giả trên người, tất cả đều là những việc như vậy. Đây là lần đầu tiên cô được nghiêm túc chuẩn bị một buổi thử vai trong vòng một tháng.
Cô rất muốn chia sẻ niềm vui này với Trì Thác nhưng rõ ràng anh chẳng muốn nhận.
Cô đã đưa kịch bản ra trước mặt anh nhiều lần nhưng anh cứ làm như không thấy, một lần cũng chẳng thèm xem qua.
Cuối cùng anh còn ép cô phải làm lại toàn bộ các dạng bài sai. Cô bĩu môi cố tình làm nũng, anh nhíu mày lườm cô.
Vì vậy đôi khi An Cửu Cửu nghĩ có lẽ Trì Thác là ông bố sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm với cô. Vì bố ruột của cô gần như không tham gia vào quá trình trưởng thành của cô nên ông trời đã sinh cho cô một "ông bố" khác.
Tất nhiên những lời này An Cửu Cửu không dám nói trước mặt Trì Thác. Cuối cùng cô vẫn ngoan ngoãn làm xong bài tập, nhìn đồng hồ thì đã 11 giờ 10 phút tối.
Trong suốt thời gian đó, mẹ cô không gọi lấy một cuộc điện thoại.
Trì Thác cũng không, điện thoại của anh vẫn tắt màn hình.
“Có khi nào hôm nay mẹ tớ lại đi đến phim trường không?” An Cửu Cửu không thể tin được: “Chẳng phải đã nói là để tớ có một tháng chuẩn bị thử vai rồi sao!”
Cách Vọng Thành khoảng năm, sáu chục cây số có một phim trường. Khi rảnh rỗi Vương San San thường hay đến đó phát danh thiếp. Đôi khi gặp được cơ hội làm việc, bà sẽ ở lại đó qua đêm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)