Tuy nhiên hôm nay Trì Thác đến muộn mười phút. Áo thun đồng phục trắng của anh dính bụi, dưới cằm có vết trầy xước.
“Đánh nhau hả?” Đôi mắt của An Cửu Cửu có hình dáng như mắt mèo tròn trịa với đuôi mắt hơi nhếch lên. Khi ngạc nhiên, đôi mắt cô trông lại càng tròn vo.
“Không.” Trì Thác không nhiều lời, ngồi xuống bên cạnh An Cửu Cửu, đưa tay ra: “Bài thi.”
An Cửu Cửu bĩu môi, lôi từ cặp sách ra tờ bài thi của lần thi thử đầu tiên trong kỳ nghỉ hè.
Trì Thác nhìn chằm chằm vào con số trên đó, rất lâu mà không nói gì.
“…” An Cửu Cửu lo lắng nhìn anh: “Cậu đừng tức đến ngất nhé…”
Trì Thác: “…”
“Tớ thật sự…” An Cửu Cửu khó nói thành lời: “Mẹ tớ còn không quan tâm điểm thi thử của tớ như cậu đâu. Đưa mẹ tớ xem bài này tớ chẳng thấy áp lực gì nhưng áp lực duy nhất lại toàn từ cậu mà ra.”
“Môn Toán của cậu…” Trì Thác gần như phát điên: “Sao mà thi được số điểm này thế?”
Ngày nào anh cũng dạy cô nửa tiếng môn Toán, tháng trước còn đoán đề rất chuẩn, thế mà cô lại chỉ được hơn 90 điểm.
An Cửu Cửu co người lại, ôm lấy đầu gối, chiếc quần đồng phục màu xanh che đi nửa khuôn mặt. Cô chớp mắt, cười hì hì.
Trì Thác không nói thêm lời nào, lôi cặp sách của An Cửu Cửu qua, rút ra hai cuốn tiểu thuyết và một cuốn… kịch bản.
Anh phớt lờ chúng, cương quyết rút ra cuốn sổ ghi lỗi sai.
An Cửu Cửu nhìn thấy khớp tay anh có vài chỗ đỏ tấy.
Toàn là ức hiếp kẻ yếu. Ít nhất anh ức hiếp còn có lý do chính đáng.
“Cậu đang học lớp 12 đấy.” An Cửu Cửu ngửa đầu, dùng cồn i ốt lau vết thương trên cằm anh: “Nếu có chuyện gì xảy ra, mẹ cậu chắc sẽ phát điên mất.”
“Cậu cũng đang học lớp 12.” Trì Thác đáp trả: “Không thể vì mẹ cậu không quan tâm điểm số của cậu mà buông thả bản thân được.”
“… Tớ đã đủ điểm chuẩn rồi mà. Lần trước chủ nhiệm còn nói với mẹ tớ rằng nếu giữ vững phong độ thế này, năm sau thi nghệ thuật chắc chắn không vấn đề gì.”
Buông thả gì chứ…
Điểm của cô đã tính là cao lắm rồi, được không?
Trì Thác ngả đầu ra sau, tránh cây bông tẩm cồn mà An Cửu Cửu lại sắp đưa tới rồi lặng lẽ bắt đầu làm cuốn sổ ghi lỗi sai cho cô.
An Cửu Cửu nhún vai, ném cây bông trong tay đi, cầm lấy cuốn kịch bản thử vai.
Tiếng động cơ cũ kỹ của chiếc điều hòa trong kho phát ra những âm thanh lách cách. Hai người ngồi cạnh nhau, mỗi người đều bướng bỉnh làm công việc của riêng mình, chẳng ai nói gì nhưng cũng hiểu ngầm ý nhau.
An Cửu Cửu biết Trì Thác không muốn cô đi theo con đường thi nghệ thuật, bởi những chuyện xảy ra sau khi cô quay quảng cáo đã khiến anh cảm thấy không thích ngành này.
Trì Thác cũng biết mẹ của An Cửu Cửu đặt tất cả kỳ vọng vào con gái mình. Bà hy vọng An Cửu Cửu sẽ trở thành một minh tinh.
Không ai thuyết phục được ai.
“Này.” An Cửu Cửu dùng bút dạ quang đánh dấu một câu thoại trong kịch bản, đưa cho Trì Thác: “Câu này có phải sai chính tả không?”
Trì Thác liếc qua: “Phải.”
An Cửu Cửu mỉm cười rạng rỡ, cầm kịch bản lại, cẩn thận viết lại chữ đúng lên trên.
“Này.” Lần này đến lượt Trì Thác: “Câu hỏi này tớ đã giảng bốn lần rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)