Yến Tầm không đáp lời, cậu đang suy nghĩ…
Tình hình hiện tại là cậu tỉnh dậy sau một giấc ngủ và phát hiện mình đã kết hôn với một người đàn ông, trước đó còn vì yêu đến phát điên mà bỏ rơi cô bạn gái thầm mến nhiều năm, cắt đứt liên lạc với người bạn thân từ nhỏ.
Cuối cùng cậu bị người đó bỏ rơi, sắp trở thành một người đàn ông đã ly hôn...
Thật là nực cười.
Yến Tầm nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, hỏi: "Lý do là gì? Tại sao anh ấy nhất định phải ly hôn với tớ?"
"..."
Chu Trạch có vẻ khó xử, do dự mãi, dường như rất khó nói ra.
Yến Tầm hỏi tới: "Tại sao?"
Chu Trạch lắp bắp: "Tầm à, thực ra là... hai cậu... không hòa hợp lắm..."
Yến Tầm không chút biểu cảm đẩy cậu ấy ra: "Tớ không hiểu, nói rõ ra đi."
"Là... cái đó..."
Chu Trạch rất lo lắng, nhưng giọng nói lại càng nhỏ hơn: "Là vợ chồng... vợ chồng sống với nhau lâu ngày, ít nhiều sẽ có chút bất hòa trong cuộc sống mà, chuyện này rất bình thường, cậu đừng buồn, cũng đừng cố chấp quá."
Yến Tầm nhíu mày: "Chỉ vì một số mâu thuẫn và va chạm trong cuộc sống thường ngày sao?"
Chu Trạch cạn lời: "Không phải kiểu va chạm đó!"
Yến Tầm: "Rốt cuộc cậu muốn nói gì?"
"... Thôi được rồi, nếu cậu đã muốn hỏi rõ ràng như vậy."
Chu Trạch im lặng vài giây rồi đột nhiên vỗ vai Yến Tầm, đồng thời nhìn xuống phía dưới của cậu với ánh mắt đầy thương cảm…
"Là vì cậu còn trẻ mà đã không làm được chuyện đó."
Yến Tầm: "...?"
Vì cậu còn trẻ mà đã... không được rồi.
Không được rồi.
Không được...
Những lời này cứ lặp đi lặp lại trong đầu Yến Tầm.
Ban đầu cậu chưa hiểu ngay, cho đến khi cậu nhận ra ánh mắt của Chu Trạch liếc xuống phần thân dưới của mình.
Yến Tầm bỗng nhiên phản ứng lại… "Không được rồi" chính là ám chỉ chuyện vợ chồng... À không, phải nói là chuyện của hai người đàn ông.
Cậu thật sự không thể được nữa.
Yến Tầm: "..."
Thấy bạn thân với vẻ mặt trống rỗng như trời sập, Chu Trạch vỗ vai cậu đầy cảm thông, nói: "Tầm à, không sao đâu."
Ban đầu Chu Trạch tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng bạn thân đã chân thành xin lỗi, hơn nữa lại vừa trải qua một vụ tai nạn suýt chết và những biến cố lớn trong gia đình.
Bây giờ lại mất luôn cả lòng tự trọng của đàn ông...
Đến nước này rồi, chút giận của Chu Trạch cũng tan đi phần nào.
Dù sao thì còn có thể làm gì được nữa, người ta đã thảm thế này rồi mà.
Yến Tầm vẫn chìm đắm trong cú sốc lớn, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt ngày càng thương hại của bạn thân. Khi cậu tỉnh lại, Chu Trạch đã vỗ nhẹ lên đầu cậu: "Không sao đâu, Yến Tầm, cậu cố lên. Có thời gian chúng ta tìm một chuyên gia nam khoa điều trị, khôi phục phong độ không sớm thì muộn thôi."
Yến Tầm: "..."
Cậu đập mạnh vào tay người kia: "Cút."
"Ái chà... Cậu hôn mê mấy ngày trời mà tay vẫn còn khỏe như vậy sao!"
Chu Trạch xoa xoa tay bị đánh đỏ nhưng không hề giận thật, lại thuận thế ngồi trở lại ghế.
"Yên tâm đi, tớ kín miệng lắm, không nói ra đâu. Đừng buồn, ly hôn thì ly thôi, tên kia cũng chẳng có gì tốt ngoài khuôn mặt đẹp với chút tiền."
Giọng Chu Trạch đầy tức tối.
"Cậu ly hôn với anh ta rồi, ít nhất cũng có thể sống bình thường hơn."
Rõ ràng cậu ấy vẫn còn ghét cái việc Yến Tầm ngày xưa vì nhan sắc mà quên mất bạn bè.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

