Vì vậy, dù trong lòng có bực bội nhưng Chu Trạch cũng không hề có ý định đổ thêm dầu vào lửa trong hoàn cảnh này với người bạn thân nhất của mình.
Cậu ấy im lặng một lúc rồi cũng mở lời: "Dù sao thì năm đó cậu đã đậu vào Đại học Thủ Đô, còn tớ... tớ ra nước ngoài. Rồi khi cậu học đại học trong nước, tớ lại du học ở nước ngoài."
"Tớ nhớ hồi đó cậu khá nổi tiếng ở trường đại học, tham gia cuộc thi gì đó, đoạt giải, sau này còn làm vài việc khác nữa, nói chung kiếm được khá nhiều tiền."
"Sau đó cậu đã đưa mẹ Lâm và Lâm Nhiên ra nước ngoài, nói là để bà ấy chăm sóc anh trai cậu ở nước ngoài, nhận điều trị, lắp chân giả và phục hồi chức năng."
Đây có lẽ là tin tức tốt đẹp nhất mà Yến Tầm nghe được kể từ khi tỉnh lại, tim cậu đột nhiên đập nhanh hơn, toàn thân nóng lên.
"Thật không?"
Chu Trạch nhìn cậu một lúc, giọng nói có chút dịu dàng: "Ừ, thật đấy."
Là bạn thân từ nhỏ, Chu Trạch hiểu rất rõ hoàn cảnh gia đình của Yến Tầm, cũng biết đó là tâm nguyện của cậu từ lâu.
"Sau đó tớ về nước, vốn định tìm cậu để chơi đùa cho đã, ai ngờ cậu lại bảo là muốn ở bên bạn gái. Mẹ kiếp, đúng là thấy sắc quên bạn."
Chu Trạch nhắc đến chuyện này là lại nổi giận.
"Cái gì?"
Yến Tầm ngạc nhiên: "Bạn gái?"
"Đúng vậy, chính là chị khóa trên mà cậu thầm mến hồi cấp ba."
Chu Trạch hừ một tiếng: "Lúc đó tớ đã nói là cậu thích người ta, cậu còn không cho tớ nói. Nhưng đó vẫn chưa phải là gì, tớ thật không ngờ cậu thầm mến người ta bao nhiêu năm mà mới ở bên nhau không bao lâu đã đá người ta rồi."
"..."
Yến Tầm cảm thấy như đang nghe câu chuyện của người khác, thật sự khó tin: "Tại sao?"
"Vì cậu thay lòng đổi dạ, đồ cặn bã."
Ánh mắt và giọng điệu của Chu Trạch đầy khinh miệt.
Yến Tầm: "..."
"Thay lòng đổi dạ?"
Chu Trạch trợn mắt: "Không thì cậu nghĩ là cậu kết hôn với ai bây giờ?"
Yến Tầm: "Ừ, đúng rồi."
Đến giờ cậu vẫn không biết mình đã kết hôn với ai, vì tin tức này quá đỗi bất ngờ, bất ngờ đến nỗi lúc nãy cậu quên mất không hỏi.
"Vậy tớ và người đó là...?"
Chu Trạch không kiềm chế được sự khó chịu, "Chậc" một tiếng: "Hồi đó cậu vừa gặp đã yêu, sau đó mặt dày bám riết không buông, cường thủ hào đoạt rồi còn bá vương ngạnh thượng cung, sau một loạt chiêu trò, cậu cũng đã chiếm được mỹ nhân."
Yến Tầm: "...???"
Chu Trạch cười lạnh một tiếng: "Chính cậu đã nói với tớ như vậy, cậu còn nói người đàn ông của cậu không thích cậu quá thân với người khác, muốn cậu cắt đứt quan hệ với tớ."
Nói đến đây, Chu Trạch gần như nghiến răng nghiến lợi, từng chữ như xé lòng: "Rồi cậu... thực sự vì tên khốn đó mà xóa bạn với tớ!"
"..."
Cho đến lúc này, Yến Tầm mới thực sự hiểu tại sao hôm nay Chu Trạch lại có thái độ kỳ lạ như vậy.
Điều này thật khó tin, hoang đường và lố bịch.
Chàng trai trên giường bệnh cứng đờ một hồi lâu rồi mới mở lời: "Xin lỗi, Chu Trạch."
Câu đầu tiên cậu nói không phải là nghi ngờ tính chân thực của những điều đó mà là xin lỗi người bạn thân của mình.
"Chuyện cắt đứt quan hệ là lỗi của tớ."
"..."
Chu Trạch sững sờ.
Cậu ấy đã tức giận suốt mấy năm trời, cũng đã kìm nén và buồn bã bấy nhiêu năm nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng Yến Tầm lại dễ dàng xin lỗi mình đến vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

