Kiểu váy là váy dạ hội xòe đuôi cá, dáng sát đường cong cơ thể, phác họa dáng người hấp dẫn lả lướt của người phụ nữ, rất bắt mắt.
Ngay cả Ninh Tri là con gái cũng không khỏi liếc nhìn thêm mấy cái.
Sau khi vào, cửa đột nhiên đứng yên, cô quay lại vặn tay nắm cửa: “Cánh cửa này chỉ là đồ trang trí thôi, chắc phải đợi thông quan mới có thể ra khỏi đây.”
Vẻ mặt Vu Văn Tĩnh bình tĩnh: “Tôi đoán được rồi.”
Hai cô gái nhìn nhau, Vu Văn Tĩnh nói: “Hai người có hứng thú thành lập một đội không?”
“Giá trị vũ lực của tôi còn được, nhưng tôi chơi game không giỏi lắm.”
Tìm kiếm manh mối gì đó vừa nghe đã đau đầu.
Ấn tượng đầu tiên của Ninh Tri với cô ấy không tệ, là một người rất thằng thắng: “Chúng ta tổ đội đi.”
Thanh Lan giơ tay lên, yếu ớt nói: “Hai, hai chị ơi, em có chút sợ hãi, cho em đi theo được không? Em hứa sẽ ngoan ngoãn…”
Ninh Tri nhìn Vu Văn Tĩnh nhún vai, làm giảm đi một chút khí chất lạnh lùng khi được trang điểm tinh xảo.
Ý là cô ấy không sao cả.
“Vậy chúng ta cùng đi thôi.” Ninh Tri thản nhiên nói: “Ba anh thợ giày còn hơn một Gia Cát Lượng, phải không?”
Trong lúc nói chuyện, Vu Văn Tĩnh đã thay váy dạ hội thành váy bó sát mông, hơn nữa còn dùng vải vóc đã xé xuống cẩn thận bọc hai bàn chân của mình lại.
“Đi chân trần thật sự không quen, nếu cô cần thì tự mình lấy, đừng khách sáo.”
Nửa câu sau rõ ràng là nói với Ninh Tri, người cũng đang đi chân đất.
Ninh Tri không muốn để chân trần, trên mặt đất khắp nơi đều là tro bụi, lỡ như dẫm phải cái gì bị thương thì người chịu thiệt vẫn là mình.
Bởi vậy cô không từ chối, lấy mảnh vải còn lại quấn quanh chân mình.
Vu Văn Tĩnh hỏi: “Bây giờ làm sao đây?”
Ngay cả Thanh Lan cũng nhìn cô, vẻ mặt “Chị nói thế nào em sẽ làm thế đó.”
Đột nhiên trở thành trụ cột của đội ba người, Ninh Tri trầm ngâm một lát: “Đi tìm manh mối như Quan Tuyển nói trước, nhưng phải cẩn thận một chút, không biết trong phòng này có thứ gì khác hay không, động tác cố gắng nhẹ nhàng một chút.”
Vu Văn Tĩnh ra dấu tay, Thanh Lan nhanh chóng gật đầu.
Ba người tránh đi căn phòng kia của Trương Xuyên, lựa chọn phòng thứ nhất bên tay phải, là phòng bếp.
Ninh Tri đi ở phía trước, một chút tiếng bước chân cũng không phát ra, xoay cửa phòng bếp nhìn vào bên trong một vòng, xác định tạm thời an toàn thì đẩy cửa trực tiếp đi vào.
Đối diện với cửa vào là một cái bàn ăn hình bầu dục bằng gỗ, phối hợp với sáu cái ghế ăn, đặt ngay ngắn chỉnh tề xung quanh bàn ăn.
Ninh Tri vừa tìm kiếm vừa quan sát hoàn cảnh, cảm thấy trò chơi này càng nhìn càng giống một trò chơi kinh dị chân thật, nhưng lời Quan Tuyển nói và vết xe đổ của người đàn ông trung niên kia cho thấy trò chơi này là trò chơi liều mạng.
Vậy cũng có nghĩa là nếu chết thì sẽ không thể chơi lại nữa.
Cô thuận tay kéo một ngăn kéo ra, bên trong đặt một ít đồ lặt vặt, nhìn cũng không có tác dụng gì, lấy tay lật xem thì tìm được một lá bài poker.
Ninh Tri cầm lên quan sát, phát hiện lá bài này cũng không phải làm bằng giấy, ngược lại có chút giống với chất liệu thủy tinh, cũng nhỏ hơn một chút so với lá bài thông thường, hoa văn phức tạp màu sắc rực rỡ, chỉ ở giữa hoa văn có một ký hiệu hoa mai, viết một con số “3”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
