Nhưng bây giờ nhìn thấy Sài Đao bà bà…
Cho nên là biến thành trò chơi kinh dị chạy trốn phiên bản người thật rồi.
Quan Tuyển thận trọng tiến lên vặn cửa thò đầu quan sát sau đó rụt lại, thở phào nhẹ nhõm nói: “Đã đi rồi, trong khoảng thời gian ngắn hẳn là sẽ không trở lại.”
Vu Văn Tĩnh đi từ trong ngăn tủ ra, nhìn thấy trên sàn nhà từ cửa vòng qua sô pha đến bàn học vương đầy những giọt máu nối thành đường đứt đoạn, nhớ đến tiếng hét thảm thiết của Trương Xuyên lúc trước: “Máu này sẽ không phải là…”
Thanh Lan lộ ra vẻ mặt sợ hãi cách đường máu rất xa, thấy Ninh Tri chui ra từ trong thùng giấy, vẻ mặt vô cùng nặng nề.
Quan Tuyển nói: “Là máu của Trương Xuyên, vừa rồi cậu ta bị quỷ công kích.”
“Vậy anh ta chết rồi sao?”
Vu Văn Tĩnh lại hỏi.
“Chắc là vẫn chưa.”
Ninh Tri tiếp lời: “Trước khi quỷ vào, tôi nghe thấy tiếng bước chân chạy qua hành lang, anh ta còn chưa chết.”
Quan Tuyển gật đầu: “Lúc người chơi mới tiến vào phó bản tân thủ có cơ chế bảo vệ dành cho người mới, tương đương với nhiều hơn một mạng, lần này không có việc gì, nhưng nếu lần sau lại bị quỷ bắt được thì không chắc chắn.”
Ninh Tri ngẩng đầu nhìn cái tên xanh lá cây trên đỉnh đầu mình: “Cho nên tên chúng ta là màu xanh lá cây.”
Vu Văn Tĩnh chuyển sang Quan Tuyển: “Vậy tên anh là màu đen, bởi vì anh không phải người mới?”
Quan Tuyển hàm hồ đáp một tiếng.
Anh ta không nói thẳng sau khi người chơi thuận lợi thông qua phó bản tân thủ thì tên trong phó bản đều biến thành màu đen, Boss đối xử bình đẳng với tất cả người chơi, nhưng trong phó bản tân thủ chỉ có một mình anh ta mang tên màu đen, sẽ trở thành mục tiêu ưu tiên bị Boss công kích và theo dõi.
Không ngại tiết lộ chút thông tin không quan trọng không có nghĩa là anh ta sẽ không hề giữ lại tin tức quan trọng.
Ninh Tri như có điều suy nghĩ nhìn cái tên đen của Quan Tuyển, mơ hồ đoán được gì đó nhưng không nói thẳng ra.
Quan Tuyển hỏi: “Các cô tìm được manh mối gì ở dưới lầu?”
“Giấy và ảnh chụp không đầy đủ, còn anh thì sao?”
“Tôi cũng có một cái.” Quan Tuyển nói xong lấy ra ba tờ giấy không trọn vẹn và một tấm ảnh chụp thiếu góc: “Chúng ta ghép xem có thể ghép lại thành một tấm ảnh hoàn chỉnh không.”
Ninh Tri đưa giấy và ảnh chụp cho Vu Văn Tĩnh: “Hai người ghép đi, tôi muốn đi toilet.”
Ba người đồng loạt nhìn về phía cô.
“Người có ba việc gấp, tôi cũng không có cách nào, cũng không thể giải quyết ngay trong thư phòng.”
Đó là một trò chơi trốn thoát kinh dị người thật, cũng không phải tạo nhân vật sau đó ngồi trước máy tính chọc chọc là có thể thông quan, con người đều có nhu cầu sinh lý bình thường.
Vu Văn Tĩnh nói: “Hay là tôi đi cùng cô? Đi một mình quá nguy hiểm.”
Ninh Tri nở nụ cười nói: “Không cần, tôi có cách.”
Sau đó ba người nhìn thấy cô nhặt cái thùng giấy mà cô trốn trước đó đội lên đầu một lần nữa, mở cửa ra sau đó ngồi xổm xuống, ẩn mình hoàn hảo trong thùng giấy, biến thành một con ốc dịch ra ngoài cửa.
Sau đó cách cửa tự động đóng lại.
[Muốn xem góc nhìn livestream của chị gái nhỏ.]
[Góc nhìn của chị gái nhỏ +1.]
*
Ninh Tri nhìn thấy một vệt máu trên hành lang, từ trên cầu thang đi ngang qua thư phòng rồi biến mất ở cuối hành lang, mà tiếng bước chân của Sài Đao bà bà vẫn vang vọng ở cầu thang, dường như đi xuống dưới lầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
