Vân Dao Chi sấy tóc xong, mái tóc đen mượt mà xõa xuống vai, càng tôn lên khuôn mặt kiều mỵ động lòng người. Cô mím môi, vẻ mặt nhút nhát đi đến trước mặt họ, nhẹ nhàng ngồi xuống mép ghế sofa, sát bên cạnh An Diệc.
“Mọi người có biết chị gái em ở đâu không?”
Giọng nói của cô mềm mại lại pha chút khàn khàn vì tủi thân.
Trước khi mạt thế ập đến, ngoại trừ An Diệc, bốn người còn lại đều là sinh viên của Đại học C. Kỷ Dụ là tân sinh viên năm nhất, còn Nghiêm Khiêm Niên, Lê Nghiên và Mai Khôi đều là sinh viên năm cuối, lại còn ở chung một ký túc xá.
Nghiêm Khiêm Niên cẩn thận hồi tưởng lại một chút, đúng là lúc đó Vân Mạn Dư đã từng cầm ảnh của Vân Dao Chi đi hỏi mấy người họ, giờ nhìn lại, cô và người trong ảnh chẳng khác gì nhau.
“Mạt thế xảy ra nửa năm sau, chúng tôi có gặp cô ấy một lần ở thành phố D, cô ấy đang đi tìm cô. Không phải cô đã đi xuống phía Nam rồi sao?”
Anh ta nhớ rõ lúc đó Vân Mạn Dư đã khẳng định chắc nịch rằng em gái mình đã đi thẳng về phía Nam để về nhà, thế nên cô ấy mới không ngừng nghỉ mà đuổi theo hướng Nam. Tính theo thời gian, nếu cô ấy còn sống thì giờ này đáng lẽ đã đến thành phố H từ lâu rồi.
Đôi lông mày của Vân Dao Chi khẽ nhíu lại, đầy vẻ ngơ ngác và tủi thân.
Cô nói mình muốn đi xuống phía Nam từ bao giờ chứ?
Sau khi mạt thế bùng phát, cô vẫn luôn cố thủ ở trường học để đợi chị gái, cho dù sau đó thực sự không trụ nổi nữa mà phải rời khỏi khuôn viên trường, cô cũng không dám đi xa, chỉ tạm thời trú chân ở một căn cứ gần đó.
Trước kia, mỗi lần Lục Chu ra ngoài thu thập vật tư, cô đều dặn đi dặn lại, nhờ anh giúp mình để ý tin tức về chị gái.
Có lẽ là chị ấy đã không nhìn thấy mẩu giấy cô để lại trong ký túc xá, nên cứ ngỡ cô đã về nhà rồi.
“Không có, tôi vẫn luôn ở thành phố A đợi chị ấy.”
Nói đến đây, khi biết được một năm rưỡi trước chị gái vẫn còn sống, cô vừa vui mừng lại vừa tủi thân. Một người vốn đã dễ rơi nước mắt như cô, nay hốc mắt đỏ hoe, những giọt lệ cứ thế lã chã rơi xuống.
Ngoại trừ An Diệc, những người khác đều im lặng nhìn cô khóc.
Cuối cùng, vẫn là Vân Dao Chi đột nhiên hít hít mũi, nhỏ giọng lí nhí một câu.
“Tôi đói rồi.”
An Diệc ngẩn ra, lập tức phản ứng lại, vội vàng đứng dậy đi về phía bếp mở đối diện, lấy một gói mì ăn liền từ trong tủ phía trên ra, nghĩ ngợi một lát rồi lấy thêm một gói nữa.
Nghiêm Khiêm Niên lấy từ trong không gian ra một hộp sữa đưa tới.
Vân Dao Chi ngước đôi mắt đỏ hoe lên, đưa tay đón lấy, dịu dàng nói lời cảm ơn bằng giọng điệu ngọt ngào.
“Cảm ơn anh r...”
Sắc mặt Nghiêm Khiêm Niên lập tức trầm xuống, đôi mày nhíu chặt lại, giọng nói lạnh đi vài phần.
“Đã bảo là đừng gọi lung tung rồi, tôi tên Nghiêm Khiêm Niên.”
Mai Khôi ngồi ở ghế trước cười đến mức vỗ cả vào vô lăng.
“Ha ha lão Nghiêm, cái danh anh rể này là cậu không rũ bỏ được rồi!”
Lê Nghiên tựa lưng vào sofa, nhìn dáng vẻ cô bưng hộp sữa nhấp từng ngụm nhỏ, đôi lông mày khẽ nhướng lên, lạnh nhạt trêu chọc.
“Da mặt cũng dày thật, gọi thuận miệng ghê.”
Vân Dao Chi vừa uống sữa từng ngụm nhỏ, vừa rụt rè ngước mắt nhìn người đàn ông vừa bảo mình da mặt dày, không dám ho he tiếng nào.
“Trạm xăng phía trước có liên quan đến cô đúng không?”
Giọng nói của người đàn ông lại vang lên, không gian trong xe RV lập tức trở nên im phăng phắc.
Ngón tay Vân Dao Chi đang cầm hộp sữa từ từ siết chặt lại, cô ngước mắt nhìn họ, hốc mắt vốn đã hơi đỏ nay lại ngập tràn nước mắt, vừa nhắc đến chuyện này cô lại càng thấy tủi thân hơn.
“Bọn họ thừa dịp bạn trai tôi sắp chết nên đã vứt bỏ tôi ở trạm xăng. Sau đó có bốn người kéo đến, ba gã đàn ông vì tranh giành xem ai được... lên... trước mà xảy ra tranh chấp. Có một người có dị năng hệ hỏa bị mất kiểm soát, chị gái kia đã thừa cơ giết sạch bọn họ, máu bắn tung tóe khắp nơi.”
Sắc mặt những người khác không có gì biến động nhiều, loại chuyện này ở thời mạt thế đã sớm trở nên bình thường, chẳng có gì lạ lẫm.
Mai Khôi hừ lạnh một tiếng, giọng nói cứng rắn.
“Mạt thế chính là như vậy, cá lớn nuốt cá bé, kẻ có lòng dạ mềm yếu thì không sống nổi quá ba ngày đâu.”
Nghiêm Khiêm Niên đẩy gọng kính, nét mặt trầm tư, vậy nên suốt hai năm qua cô vẫn luôn được bạn trai mình bảo vệ rất kỹ lưỡng.
Kỷ Dụ vẫn cụp mắt xuống, vẻ mặt đạm mạc như thể không nghe thấy gì, chỉ có đầu ngón tay là khẽ cuộn lại một cách khó nhận ra.
An Diệc nghe mà thấy xót xa, vội vàng cho thêm một quả trứng kho vào bát, sau đó đổ nước vừa đun sôi vào.
Ánh mắt Lê Nghiên thâm trầm quét qua khuôn mặt vẫn còn vương vệt nước mắt của cô, lại cất lời.
“Cô ta đâu?”
“Lái xe đi rồi.”
“Hả?”
An Diệc kinh ngạc quay đầu lại, theo lý mà nói thì chị gái kia đã giết chết ba tên kia, chẳng phải cũng coi như là cứu cô sao, tại sao lại nỡ lòng bỏ mặc người ta ở bãi hoang này chờ chết chứ.
Vân Dao Chi cúi đầu, cả người lộ rõ vẻ cô đơn, giọng nói mềm mại lại pha chút chát chúa tự giễu.
“Có lẽ vì tôi là người bình thường, không ai muốn mang theo một kẻ vướng chân vướng tay như tôi cả.”
Những người khác có chút bất ngờ khi thấy người phụ nữ trước mặt là người bình thường, nhưng trong lòng ai nấy đều giữ vài phần nghi ngờ đối với lời giải thích của cô.
Mai Khôi liếc nhìn gương chiếu hậu rồi cười lạnh.
“Chậc, người phụ nữ kia cũng coi như đã hết tình hết nghĩa rồi, không nhân lúc này đâm thêm một dao đã là tốt lắm rồi.”
Vân Dao Chi gật đầu trước câu nói này của anh ta. Nếu không phải người phụ nữ kia bỏ chạy thu hút sự chú ý của hai người còn lại, cô cũng không dễ dàng giết chết bọn chúng như vậy.
An Diệc bưng bát mì đã pha xong đến trước mặt cô, ân cần đưa đũa.
“Cô mau ăn lúc còn nóng cho ấm bụng đi.”
Cô nhìn bát mì to sùng sục khói trước mặt, bên trong còn có một cây xúc xích và một quả trứng kho, quả nhiên vật tư của bọn họ rất phong phú.
“Cảm ơn cậu.”
Cô ngẩng đầu lên, trong mắt mang theo sự cảm kích vừa vặn, nhìn chàng trai tỏa nắng đẹp trai với mái tóc hơi xoăn trước mặt, giọng nói mềm mại mà chân thành.
An Diệc nhìn cô, trái tim bỗng nhiên mềm nhũn, vành tai cũng hơi nóng lên.
Cô trông thật xinh đẹp, khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay vô cùng tinh tế, làn da trắng ngần như sứ, hốc mắt vẫn còn ửng đỏ, đôi lông mày và ánh mắt đầy vẻ đáng thương, trông đặc biệt khiến người ta phải mủi lòng che chở.
“Không... không có gì.”
Yết hầu cậu khẽ chuyển động, nói chuyện có chút lắp bắp, vội vàng dời mắt đi, vành tai đã đỏ bừng lên.
Ở một bên, Kỷ Dụ rũ mắt nhìn ngón tay mình, nhưng ánh mắt vẫn luôn không rời khỏi khóe mắt đỏ hoe của cô.
Lê Nghiên thản nhiên nhìn chằm chằm tất cả những chuyện này, mới tiếp xúc chưa đầy nửa tiếng đồng hồ mà cô đã mê hoặc được cậu em họ của anh rồi.
Mai Khôi nghe thấy giọng nói không có tiền đồ của An Diệc, chỉ biết lắc đầu thở dài một tiếng, đúng là một đứa nhóc chưa từng trải sự đời.
Vân Dao Chi dù đã bị đói hơn một ngày nhưng ăn uống vẫn rất thong thả, nhấp từng ngụm nhỏ nước mì, nhai kỹ nuốt chậm, chẳng thấy chút gì là chật vật, trái lại càng tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế và yếu ớt.
Trong xe RV, ngoài tiếng động cơ rì rì, chỉ còn lại tiếng nhai nhỏ xíu của cô. Những người khác đều không nói gì, ánh mắt thâm trầm rơi trên người cô, lặng lẽ nhìn cô ăn đồ ăn.
Cô mới ăn được một nửa đã đặt đũa xuống, khẽ mím môi, có chút ngại ngùng nói.
“Tôi ăn không nổi nữa, có thể để phần lại ngày mai ăn tiếp được không?”
Dù sao lãng phí thức ăn trong mạt thế là điều đại kỵ, cô nói như vậy càng lộ rõ vẻ hiểu chuyện và biết điều.
An Diệc nhìn đến ngẩn ngơ, hai năm qua cậu đã thấy quá nhiều người vì một miếng ăn mà đánh nhau vỡ đầu, ăn ngấu nghiến vội vàng.
Nhưng cho dù cô có rất đói thì ăn uống vẫn cứ ung dung, ngay cả dáng vẻ đặt đũa xuống cũng đẹp đến lạ lùng.
Nghe thấy tiếng cô, cậu mới phản ứng lại, vội vàng cầm lấy bát đũa của cô.
“Không sao không sao, tại tôi cho nhiều mì quá, đúng lúc bữa tối tôi ăn chưa no.”
Nói xong, cậu cầm đũa lên chỉ vài miếng đã ăn sạch số mì còn lại trong bát, ngay cả nước dùng cũng uống không còn một giọt.
Lê Nghiên nhìn dáng vẻ cậu em họ hoàn toàn bị đánh gục của mình mà khóe miệng giật giật, nhưng cũng không nói gì thêm.
An Diệc đã thích người phụ nữ này, vậy chỉ cần cô ta biết an phận, ngoan ngoãn nghe lời thì giữ lại bên cạnh làm bình hoa cho đẹp mắt cũng chẳng có gì không được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



