Vân Dao Chi ngủ một giấc thật ngon, lúc tỉnh lại, xe đã dừng hẳn.
Cô chống nửa thân người lên, nhìn quanh một vòng, chỉ còn chiếc giường ở góc cạnh cửa là còn có người nằm, những người còn lại đều đã dậy cả rồi.
Cô nhẹ chân nhẹ tay vén chăn lên, sau đó khom người đi về phía cửa, lúc đi ngang qua giường tầng bên cạnh, đột nhiên có một cái chân duỗi ra.
Cô không kịp đề phòng bị vấp ngã, cả người lao thẳng về phía trước, nhưng rất nhanh cổ tay đã bị ai đó nắm chặt lấy rồi kéo mạnh trở lại, khiến cô ngã ngồi thẳng vào lòng người phía sau.
Mai Khôi thuận thế đưa tay ôm lấy eo cô để giữ người cho vững, đầu ngón tay cố ý khẽ chọc vào mạn sườn cô, giọng điệu trêu chọc lại mang theo vài phần dò xét.
"Hoảng cái gì? Tôi còn có thể ăn thịt cô chắc?"
Cô sợ hãi rụt người sang một bên, trong đáy mắt dâng lên làn nước mỏng, nhỏ giọng lầm bầm.
"Tôi vốn dĩ là người bình thường mà."
Nói xong cô định đi tiếp, nhưng lại bị đối phương nắm lấy cổ tay lần nữa, cô quay đầu nhìn người đó với đôi mắt mờ sương, liền thấy đối phương nở nụ cười ẩn ý.
"Ở căn cứ Thanh Hồ có một dị năng giả tinh thần cấp năm, đến lúc đó để ông ta xem một cái là biết cô có thực sự là người bình thường hay không ngay."
Vân Dao Chi gật đầu, nhẹ giọng đáp.
"Được."
Cô rũ mắt, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn, thấy người đó buông tay, cô lập tức khom người bước nhanh xuống lầu.
Mai Khôi ngồi trên giường nhìn theo bóng lưng biến mất của người phụ nữ, nụ cười trên môi dần thu lại, đầu ngón tay khẽ mơn trớn lòng bàn tay.
Chậc, người đúng là mềm thật.
Sau khi xuống tầng một, Vân Dao Chi xoa xoa thắt lưng của mình, cơ thể gì mà cứng thế không biết, cứ như một tảng đá vậy.
Cô đi đến bồn rửa mặt thiết kế mở, bên trên đặt bàn chải đánh răng và kem đánh răng mới chưa bóc tem, còn có một chiếc cốc hoạt hình rất đáng yêu, đôi mắt cô khẽ sáng lên.
An Diệc ngồi trên ghế xếp, tay bưng bát cháo thịt nạc trứng bắc thảo đang ăn, đồng thời thưởng thức cảnh bình minh trên bãi đất hoang, nghe thấy tiếng động trong xe RV, cậu bưng bát chạy ngay lên xe.
Ba người còn lại nhìn dáng vẻ phấn khích của cậu thì thản nhiên thu hồi tầm mắt, tiếp tục ngắm nhìn mặt trời mọc với những vẻ mặt khác nhau.
Vân Dao Chi đang nặn kem đánh răng, nghe thấy tiếng bước chân phía sau thì quay đầu nhìn lại, sau khi nhìn rõ người tới, cô giơ chiếc cốc súc miệng trong tay lên, ú ớ nói.
"An Diệc, cảm ơn cậu nhé."
An Diệc đỏ mặt, vội vàng giải thích.
"Không phải tôi, là anh Nghiêm chuẩn bị đấy."
Động tác của cô khựng lại, nhớ đến đôi bàn tay hơi lạnh nhưng đầy sức mạnh đã nắm lấy cổ chân cô để xử lý vết phồng rộp tối qua, ánh mắt khẽ lóe lên, sau đó khẽ gật đầu, tầm mắt rơi vào bát cháo đang bốc khói nghi ngút trong tay cậu ấy, đôi mắt cong cong, giọng điệu mang theo sự ngưỡng mộ chân thành.
"Thơm quá, là cháo thịt nạc trứng bắc thảo! Các anh còn có thịt để ăn sao?"
Trong thời mạt thế, thứ khan hiếm nhất chính là thịt, bởi không gian của dị năng giả hệ không gian không thể chứa vật sống, thời gian bên trong cũng không ngừng hẳn mà chỉ trôi chậm hơn tùy theo cấp độ dị năng.
Cho nên rất nhiều thực phẩm dù có để trong không gian cũng sẽ bị hỏng, chỉ có cấp bậc càng cao thì thực phẩm lưu trữ trong không gian mới có thể bảo quản được càng lâu.
Thỉnh thoảng một tuần cô mới được ăn thịt một lần, đều là do Lục Chu dùng một lượng lớn tinh hạch để đổi ở trong căn cứ.
"Lúc trước gặp may, ở trong núi phát hiện ra hai con lợn rừng và một đàn lợn con, thế là giết sạch rồi xử lý luôn."
Vân Dao Chi đã quay đầu lại tiếp tục đánh răng, nghe thấy lời cậu ấy nói, đôi mắt càng thêm sáng rực, đội này không chỉ có song hệ dị năng giả mà còn có thể lái một chiếc xe RV nghênh ngang đi lại trong mạt thế, thực lực của họ tuyệt đối rất cứng.
Cô phải ôm chặt lấy cái đùi lớn này, để họ đưa cô đi xuống phía nam tìm chị gái!
Cô vừa đánh răng vừa nhìn An Diệc phía sau qua gương, nụ cười dịu dàng vô hại.
"Thật tốt quá, trong mạt thế mà có thể ăn được bát cháo thịt nóng hổi thì đúng là quá hạnh phúc rồi."
"Chi Chi, trong nồi còn nhiều lắm, để tôi múc cho cô một bát để nguội bớt nhé."
An Diệc nhìn khuôn mặt xinh đẹp đang mỉm cười với mình qua gương, hai tai nóng bừng, vội vàng dời tầm mắt, vừa nói vừa nhanh chân chạy xuống xe.
Vân Dao Chi súc miệng xong, mở vòi nước rửa mặt, lúc này mới phát hiện nguồn nước vẫn còn rất dồi dào, không hề có dấu hiệu sắp hết.
Điều này chứng tỏ trong đội này có một dị năng giả hệ nước.
Nghiêm Khiêm Niên: Không gian, Trị liệu.
Kỷ Dụ: Tinh thần lực.
Mai Khôi: Hỏa.
Lê Nghiên và An Diệc chưa rõ.
Nhưng cô đoán An Diệc là dị năng giả hệ nước.
Còn về Lê Nghiên, chắc hẳn cũng không đơn giản, nếu không làm sao có thể đi ngang dọc trong mạt thế như vậy.
Đợi sau khi thu dọn xong xuôi, lúc đi ngang qua phòng tắm cô mới nhớ ra quần áo thay ra hôm qua vẫn còn ở bên trong, cô mở cửa định lấy quần áo bẩn ra, nhưng lại phát hiện quần áo trong chậu đã biến mất.
Chẳng lẽ đã giúp cô vứt đi rồi?
Cô không nghĩ nhiều về nơi ở của những bộ quần áo bẩn đó, dù sao quần áo bẩn như vậy vứt đi là rảnh nợ nhất, cô đóng cửa lại rồi mới đi ra ngoài.
Những người đàn ông đang ngồi quanh đống lửa ăn cháo, nghe thấy tiếng bước chân từ trong xe RV phía sau, họ đồng loạt nghiêng đầu nhìn sang.
Ánh nắng ban mai lan tỏa khắp bãi đá hoang, phủ lên người Vân Dao Chi một lớp viền vàng ấm áp.
Cô đứng trên bậc thang cuối cùng của xe RV, mái tóc đen dài xõa tung, đuôi tóc còn dính chút hơi ẩm sau khi vệ sinh, đôi gò má mang theo vẻ ửng hồng căng mọng sau khi rửa mặt, đuôi mắt hơi xếch lên, ánh mắt trong veo nhưng lại ẩn chứa vẻ quyến rũ mơ hồ.
Chiếc áo thun rộng rãi phủ lên đôi vai gầy mỏng, chiếc quần đùi phác họa nên đôi chân thẳng tắp và cân đối, ánh nắng ban mai rơi trên làn da, tỏa ra một lớp hào quang mịn màng.
Cô đi chân trần dẫm lên bậc thang hơi lạnh, theo bản năng khẽ cuộn ngón chân lại, dáng vẻ đó vừa nhút nhát lại vừa toát lên vẻ diễm lệ vô tình.
"Có đôi dép lê nào dư không ạ?"
Giọng cô mềm mại, mang theo chút khàn khàn lúc mới ngủ dậy, ánh mắt khẽ lướt qua mấy người bọn họ, ngón tay thon dài vô thức vân vê góc áo, dáng vẻ ngoan ngoãn lại ngây thơ.
An Diệc là người đầu tiên hoàn hồn.
"Có có chứ!"
Sau đó cậu nhìn sang hai người đang ngồi đối diện, ra hiệu cho họ lấy dép lê ra.
Nghiêm Khiêm Niên nhìn vào những ngón chân đang ửng hồng của cô, sau đó lấy từ trong không gian ra một đôi dép lê nam màu đen.
"Chỉ có đồ của nam thôi."
Lê Nghiên phớt lờ ánh mắt của An Diệc, thu hồi tầm mắt tiếp tục cầm thìa thong thả húp cháo, ánh mắt xa xăm ngắm nhìn cảnh mặt trời mọc trên bãi hoang.
An Diệc vội vàng nhận lấy đôi dép, chạy vài bước đến trước mặt Vân Dao Chi, vành tai đỏ đến mức sắp nhỏ máu, gãi đầu lắp bắp nói.
"Xem tôi kìa, quên mất việc này, giày của cô tôi giặt tối qua rồi, khụ... quần áo cũng giặt cả rồi."
Nói đến mấy chữ cuối cùng, giọng cậu càng nhỏ hơn.
Tối qua cậu vô tình bắt gặp quần áo cô thay ra trong phòng tắm, đã do dự rất lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà tự tay giặt sạch rồi đem phơi.
Trong mạt thế vật tư khan hiếm, đội của họ toàn là đàn ông, căn bản không có quần áo phụ nữ, ngày kia mới đến căn cứ Thanh Hồ, cũng không thể cứ để cô không mặc gì bên trong quần áo mãi được.
Vân Dao Chi xỏ chân vào đôi dép lê, thân dép hơi rộng, nghe thấy lời An Diệc nói, cô chớp chớp mắt, nhìn người đàn ông trước mặt đang đỏ mặt đến tận mang tai, trong lòng bỗng lóe lên một ý nghĩ.
Nói như vậy, An Diệc đã giặt sạch cả đồ lót của cô rồi sao?
Trên mặt cô không hề biểu lộ chút gì, đôi lông mày cong lên nở một nụ cười ngọt ngào, giọng nói trong trẻo.
"Vất vả cho cậu rồi, vết bẩn trên quần áo chắc khó giặt lắm nhỉ? Cảm ơn cậu nhé An Diệc."
Nghiêm Khiêm Niên ngồi cách đó không xa ánh mắt khẽ động, tầm mắt lướt qua vành tai đỏ bừng của An Diệc, rồi lại rơi trên khuôn mặt của Vân Dao Chi, không nói một lời.
Kỷ Dụ đang ăn cháo trong bát, tầm mắt rơi trên đôi dép lê nam rộng thùng thình của Vân Dao Chi, ánh mắt thâm trầm, không biết đang suy nghĩ điều gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
