“Gì mà Hoa hậu Hồng Kông, cô thật sự cho rằng cứ đi thi sắc đẹp là có thể một bước lên mây, hóa phượng hoàng sao?”
“Anh cả, đây chính là cô đào mà anh nhất quyết muốn cưới đấy. Đúng là làm mất hết mặt mũi nhà mình.”
Ồn quá...
Song Uyển bị tiếng cãi vã làm cho đầu óc như muốn nổ tung.
Năm hai mươi tư tuổi, cô đi khám sức khỏe và phát hiện mình mắc ung thư tuyến tụy. Đến lúc phát hiện thì bệnh đã ở giai đoạn cuối.
Cô cố gắng chống chọi thêm nửa năm, rồi trong sự bầu bạn của cha mẹ và anh trai, không cam lòng nhắm mắt.
Chẳng lẽ... cô vẫn chưa chết?
Ngay giây tiếp theo, đầu Song Uyển đau như muốn nứt ra, cô không nhịn được mà kêu lên:
“Đau quá...”
Những ký ức xa lạ tràn vào đầu cô. Cuộc đời của một “Song Uyển” khác lần lượt hiện lên trước mắt như đèn kéo quân.
Mãi một lúc lâu, Song Uyển mới xâu chuỗi được mọi chuyện.
Để tự bảo vệ mình, cô đành nương nhờ Hoắc Cảnh Hành, may mắn gả vào hào môn.
Sau khi kết hôn được hai tháng, cô đã qua lại với một họa sĩ, còn định cùng hắn bỏ trốn.
Sau khi lên tàu, cô xui xẻo gặp phải bão lớn, bỏ mạng giữa biển, đến xương cốt cũng chẳng còn.
Song Uyển rùng mình.
Thảm quá đi mất.
Không được!
Khó khăn lắm cô mới sống lại một lần, sao có thể dễ dàng chết queo như vậy?
“Em yêu, không định giải thích một chút sao?”
Giọng người đàn ông trầm thấp vang lên bên tai. Lúc này Song Uyển mới nhận ra mình đang dựa vào lòng một người đàn ông.
Đập vào mắt cô là một gương mặt tuấn tú.
Góc hàm rõ ràng, đường nét xương mặt ngay ngắn, những giọt nước men theo đường viền hàm chậm rãi trượt xuống.
Môi anh mỏng, sắc môi hơi nhợt nhạt, khiến người ta có cảm giác bạc tình.
Sống mũi cao thẳng, hơi thở có phần gấp gáp, cánh mũi khẽ phập phồng.
Xương chân mày cao, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt đen sâu thẳm.
Lúc này, đôi mắt ấy đang nhìn chằm chằm vào cô, không có lấy một tia hơi ấm.
Song Uyển đang nhìn đến ngây người lập tức tỉnh táo lại.
Theo cốt truyện gốc, hôm nay nguyên chủ lén chạy ra ngoài mua vé tàu thì bị hai anh em Hoắc Cảnh Hành và Hoắc Mạn Đình bắt gặp.
Trong lúc hoảng loạn, nguyên chủ rơi xuống nước, chính Hoắc Cảnh Hành đã cứu cô lên.
Chết tiệt!
Sao không xuyên tới từ mấy ngày trước, lại cố tình xuyên đúng lúc này chứ?!
Phải làm sao đây?
Vé tàu đang nằm trong túi áo, cô phải tìm lý do gì mới lừa được bọn họ?
Trong đầu Song Uyển vang lên hồi chuông cảnh báo. Cô căng thẳng muốn thoát khỏi vòng tay người đàn ông, bàn tay anh thuận thế buông ra, khiến Song Uyển bất ngờ ngã phịch xuống đất.
“Thấy chưa, em biết ngay mà. Em đã nói người phụ nữ này giả vờ rồi, bây giờ chẳng phải tỉnh lại rồi sao.”
Người lên tiếng là Hoắc Mạn Đình. Trông cô ta còn chưa đến hai mươi tuổi, ngũ quan tinh xảo, ngoại hình xinh đẹp.
Bên ngoài cô ta khoác một chiếc áo dạ hai mặt bằng len nguyên chất màu nâu lạc đà đậm kiểu cổ điển, bên trong là chiếc váy liền thân kẻ caro mang phong cách hoài cổ kiểu Hepburn, phối cùng băng đô đồng màu và đôi hoa tai hình hoa màu vàng.
Ăn mặc thì ra dáng người, vậy mà vừa mở miệng đã toàn những lời tục tĩu.
Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai dám chỉ thẳng vào mặt mà mắng Song Uyển như thế.
Cô đứng dậy, nhìn chằm chằm vào Hoắc Mạn Đình khiến cô ta sợ hãi lùi lại một bước.
“Sao lại thế này? Con mụ chanh chua này trước giờ tính tình yếu đuối, chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào mình. Sao ánh mắt bây giờ lại đáng sợ như vậy?”
Hoắc Mạn Đình nhận ra mình vừa bị ánh mắt của cô dọa cho lùi bước, trong lòng vô cùng bực bội.
“Nhìn gì mà nhìn? Chẳng lẽ tôi nói không đúng?”
Cô ta ngẩng cổ, lớn tiếng nói, cứ tưởng Song Uyển sẽ cãi nhau với mình.
Nào ngờ vừa quay mắt sang, cô ta đã thấy Song Uyển mềm nhũn ngã vào lòng anh trai, giọng điệu nũng nịu quyến rũ:
“Chồng ơi, em lạnh quá, anh ôm em đi~”
Hai tay cô ôm chặt lấy eo người đàn ông, dán sát vào người anh.
Song Uyển thề, cô tuyệt đối không có ý định chiếm tiện nghi của anh.
Cô thật sự rất lạnh.
Cô vừa mới được vớt từ dưới nước lên, cả người ướt sũng.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)