Tại địa điểm hoạt động.
[Tiểu Nhan Nhan, tôi muốn uống nước.]
Giang Thời Nhan lập tức tìm một chai nước và đổ đầy cho chú chó lỡ làm đổ bát nước.
[Tiểu Nhan Nhan, tôi có thể ra ngoài chơi được không?]
Giang Thời Nhan xoa đầu nó, an ủi: “Không được, ở đây đông người, nguy hiểm lắm.”
Mặc dù tại hiện trường ồn ào náo nhiệt nhưng Giang Thời Nhan vẫn kiên nhẫn an ủi những con vật nhỏ đang bối rối và sợ hãi này. Khi có người nhận nuôi quan tâm đến chúng, cô cũng chủ động tích cực giới thiệu chúng.
“Tiểu Hoa từng bị người ta ngược đãi, nó rất nhát gan. Có lẽ không thể chấp nhận nếu nhà có thú cưng khác. Cô xem thử đổi sang con mèo tam thể nhỏ này xem sao, nó rất quấn người đấy ạ?”
“Không thích mèo tam thể ạ? Thực ra mèo tam thể là mỹ nhân trong giới mèo đấy, không hề xấu đâu, cô xem nó xinh đẹp biết bao?”
“Nó tên là Đốm Đốm, là một giống chó lai. Thích ăn cơm canh, không thích ăn hạt, rất dễ nuôi. Giấy chứng nhận chó chúng tôi có thể làm ngay tại chỗ, vắc-xin cũng đã tiêm đủ rồi… Vâng vâng, phiền ngài sang bên này điền thông tin, xin cảm ơn…”
…
Giang Thời Nhan đang giao tiếp với người nhận nuôi thì đột nhiên nghe thấy tiếng máy móc thông báo nhiệm vụ của hệ thống.
[Phát hiện động vật bị ngược đãi tại hiện trường, kích hoạt nhiệm vụ ngẫu nhiên: Giải cứu động vật nhỏ bị ngược đãi, đòi lại công bằng cho nạn nhân. Hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được phần thưởng ngẫu nhiên.]
Giang Thời Nhan dừng lại, quay sang nói với người nhận nuôi: “Xin lỗi.”
Sau đó nhờ đồng nghiệp giúp tiếp đón người nhận nuôi này.
Địa điểm tổ chức hoạt động nhận nuôi là một khu đất trống bên cạnh trung tâm thương mại, tuy không lớn nhưng khá đông người. Giang Thời Nhan tìm một vòng, cuối cùng xác định được con chó nhỏ đang cuộn tròn run rẩy trong góc.
Nếu nhớ không nhầm, con chó nhỏ này tên là A Húc, bị chủ cũ cắt dây thanh âm rồi bỏ rơi. Khi đang bới rác trong thùng rác, nó bị một gã say rượu đi ngang qua dùng chai bia đập đến mức toàn thân đẫm máu, ngã gục trong vũng máu. Cuối cùng, ba học sinh cấp ba tan học buổi tối nhìn thấy đã vội vàng đưa nó đến bệnh viện.
A Húc há miệng vô vọng, sau khi bị cắt dây thanh âm, nó không hoàn toàn mất tiếng, trong cổ họng vẫn phát ra tiếng rên rỉ vô cùng khàn khàn và đau đớn.
Và trước chuồng có một cậu bé mập mạp đang ngồi xổm. Cậu bé lén lút nhìn ngang nhìn dọc, thấy không ai chú ý đến mình thì bất ngờ móc ra một con dao gấp nhỏ đâm thẳng vào A Húc trong chuồng!
Giang Thời Nhan chạy tới đẩy mạnh cậu bé ngã xuống đất, quát lớn: “Em làm gì đấy?”
Cậu bé bất ngờ bị xô ngã xuống đất, tay bị cát sỏi trên nền đất cọ rách da “Oa” một tiếng khóc thét lên.
Tiếng khóc chói tai cũng thu hút người phụ nữ béo đang nghe điện thoại ở gần đó. Người phụ nữ béo vội vàng lao tới, thấy con trai bị thương lập tức nổi giận, như phát điên lao vào Giang Thời Nhan, túm tóc cô: “Con đĩ thối, mày dám xô con tao!”
“Meo… Meo…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)