Vì vậy, Ninh Tiêu Tiêu chỉ có thể cứng đầu bị người ta khiêng thẳng tới điện Triều Dương.
Người khác đắc tội bạo quân, thường lập tức bị xử tử.
Nhưng lần này, cho dù Lục Lâm Uyên đã biết Ninh Tiêu Tiêu là đầu sỏ gây nên, chàng vẫn quyết định phải tự mình thẩm vấn.
Một là, chàng muốn biết cung nữ này làm cách nào ngay trước mắt mình lại biến mất không tung tích.
Hai là, chàng muốn rõ vì sao miệng nàng rõ ràng không hề động, nhưng mình lại nghe thấy được tiếng nàng.
Trong điện Triều Dương, Lục Lâm Uyên nhìn chằm chằm Ninh Tiêu Tiêu đang quỳ dưới đất.
Nàng rõ ràng rất sợ, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.
“Ngẩng đầu lên, nhìn trẫm.”
Ninh Tiêu Tiêu run run ngẩng đầu, trong mắt nhìn chàng ánh lên vẻ hoảng hốt, vô tội chẳng khác nào con nai nhỏ bị dồn vào đường cùng.
“Nói, nửa đêm ngươi lén vào tẩm cung trẫm, rốt cuộc là muốn làm gì?”
Loại chuyện mạo phạm thiên uy này thừa nhận chính là chết chắc, mà trong tay Lục Lâm Uyên cũng không có chứng cứ xác thực, Ninh Tiêu Tiêu tất nhiên phải tìm cách qua loa:
“Nô tỳ... nô tỳ không hiểu hoàng thượng nói gì, nô tỳ đêm qua đã nghỉ sớm rồi.”
“Có bệnh à? Ngươi chẳng lẽ thật sự trông mong ta tự thú, thừa nhận tối qua ta nhéo ngực ngươi sao?”
Tiếng than phiền này lại truyền thẳng vào tai Lục Lâm Uyên.
Vẫn y như trước, miệng nàng chẳng hề động.
Trong lòng chàng âm thầm phân tích: Chẳng lẽ đây là tà thuật phúc ngữ từ Tây Vực?
Đột ngột, chàng túm lấy tay phải nàng, kéo tay áo lên tận cánh tay.
Trên cổ tay nàng vết hằn do chàng siết tối qua hãy còn mơ hồ hiện rõ.
"Còn dám chối? Trẫm thấy ngươi đúng là không thấy quan tài không đổ lệ." Lục Lâm Uyên hất mạnh tay nàng ra, giọng lạnh lùng:
"Người đâu, kéo tiện tỳ này ra ngoài đánh một trăm trượng, đánh đến khi nào miệng nó chịu phun thật mới thôi!"
"Hoàng thượng tha mạng! Hoàng thượng tha mạng!"
Mặc kệ nàng kêu khản cả giọng cũng chẳng thể thay đổi thánh chỉ của bạo quân. Thị vệ nhận lệnh lập tức kéo nàng ra ngoài, trói vào chiếc ghế dài đặt giữa sân.
Tấm ván gỗ dày ba tấc sắp sửa nện xuống cái mông mềm mại của nàng, lúc này nàng mới chợt nhớ ra trong văn bản vừa xuất hiện thêm nút tua ngược.
Nàng liền thử ấn xuống. Ngay khoảnh khắc nhấn nút, không gian trước mắt bắt đầu vặn vẹo, mọi người như tấm phim đang phát ngược, từng khung hình từng khung hình lùi về phía sau. Ba phút trước, đúng lúc nàng đang quỳ trước mặt bạo quân, hắn hỏi nàng câu kia.
Thật may mắn, đã kịp trở về! Nếu không một trăm đại bản kia nện xuống, e rằng mông nàng còn sưng to hơn cả mông của Kardashian. Lần này, nàng quyết định phải bịa ra một lời nói dối hợp lý hơn...
"Nói, nửa đêm ngươi lén lút tiến vào tẩm cung của trẫm, rốt cuộc là có mưu đồ gì?" Ninh Tiêu Tiêu vội vắt ra hai giọt nước mắt, vừa khóc vừa dập đầu:
"Hoàng thượng thứ tội... Nô tỳ ban ngày quét dọn tẩm cung của hoàng thượng, không hiểu sao lại buồn ngủ, bèn trốn vào góc nghỉ một chút, ai ngờ khi tỉnh dậy thì trời đã tối... Nô tỳ định lén lút rời đi, vừa vặn nhìn thấy chăn của hoàng thượng chưa đắp kín, sợ hoàng thượng bị nhiễm lạnh nên muốn đắp lại, không ngờ trong bóng tối không thấy rõ, kết quả lại chạm phải người hoàng thượng, kinh động long nhan..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


